NGUYỄN NHÃ TIÊN
Ảnh: internet
Ghềnh Ráng - một chiều trăng
Gió qua Ghềnh Ráng... chợt buồn
đá mang hình trứng đã muôn năm rồi
bất ngờ đá nở trong tôi
vầng trăng thi sĩ hát lời người xưa
Phấn hương nào
liễu lưa thưa
mây gieo nước mắt thành mưa Quy Hòa
chập chùng khói nở thành hoa
phiến vàng cổ độ quang ba nguyệt rằm
Chừ tôi với cát bầy đàn
mối tình hằng thể tự ngàn kiếp hoa
thiên thần - thế tục bao xa
lời như mặc khải khói nhòa bay bay
Sao sương, khe ngọc vơi đầy
nhắm con mắt tưởng hình hài hư không
lô xô đá cụi hoàng hôn
dường trong gió thoảng linh hồn người qua
Tôi ngồi nghễnh ngãng nắng mưa
tưởng Ghềnh Ráng có ai vừa bỏ đi
đã mòn bao cuộc chia ly
mà sao bối rối như y lần đầu
Gió trăng thi sĩ về đâu
nằm mơ tôi chết bên màu liễu xanh
ngợp người trăng rót vây quanh
chiều Ghềnh Ráng bỗng hóa thành cố hương
Mưa Huế
Mưa Huế dẫn tôi vào đêm Huế
vuốt mặt hoài không rõ hình ai
dường như cây lá và mùa thu lắm chuyện
dường như cả tôi không rõ hình hài
Hay là có một tuần hoàn lặp lại
cuộc rong chơi
khiến máu người xưa trộn lẫn máu tôi
thắp nỗi buồn mưa mù sa Cửu đỉnh
rọi Văn bia mưa xóa trắng trời
Hay là mưa đọc thơ Chu Thần thi sĩ
Trường giang ơi! Đâu bến đâu bờ
phải đứng chỗ nào đây để tay cầm
kiếm cũ
nguyệt lặn rồi sông chảy có bơ vơ
Mưa Huế dẫn tôi khắp cùng ngõ Huế
chuyện xưa nay tất thảy ướt mềm
tất thảy thành sông chảy vào đêm tối
tôi tắm dại khờ say ngút ngàn say
Giờ thì rêu quên
và cỏ biếc cũng quên
mây trôi - sông trôi - Huế trôi vô tận
mặc, mưa dẫn thế nào cứ dẫn
tôi tan vào mưa hun hút đêm
Em nói những gì mà chơm chớp mắt
nước mắt hay mưa cũng trắng mái đầu
trăng rồi cũng đến hồi nguyệt tận
có còn chăng mưa Huế ướt đời nhau.
(TCSH405/11-2022)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT