NGUYỄN HOÀNG THỌ
Lặng im
Lặng im
từ buổi lặng im
hiển ngôn mọc cánh
bên thềm cổ lai
thị phi rớt trắng hình hài
nhạt nhòa ký tự
lạc bài cổ thi
Lặng im ngồi
lặng im đi
bước chân ngôn ngữ
níu ghì thanh âm
ngoài kia bày biện bão giông
tai nghe
chật ních lời không thành lời
Nhìn nhau thăm thẳm nụ cười
bẻ cong nẻo nhớ
đánh lừa trái tim
nát lòng
rừng rựng giọt đêm
lấp sông ký ức
đánh chìm giấc mơ
Lặng im
cây cỏ sững sờ
bật mầm
xanh
vút
câu thơ ngang trời...
Trái tim di trú
Cha cho con cả cuộc đời
Người sớt cho con giọt máu rạng ngời
Sẻ chia cội nguồn tiếng khóc
Tiếng khóc trăm năm
Tiếng khóc đầu đời
Người mớm nụ cười tươi non chồi biếc
Chiếc lá biết xanh cất tiếng hát sắc màu
Men cánh rừng cha con reo dòng suối
Gạn đục khơi trong sức vóc con người
Cha làm cánh đồng con thành hạt giống
Mát rễ tươi mầm hẹn những mùa vui
Trái tim cha không chút tật nguyền
Và trái tim con chẳng hề dị dạng
Cha rót thương yêu sương đơm ngày tháng
Rót ánh trăng khuya dìu dịu trước hiên nhà
Rót ánh mặt trời lên vai mai mùa hạ
Giấu rét tàn đông gọi nắng đón xuân về
Rót ánh đèn đêm lên hồn con chữ
Thắp sáng mỗi trang đời mở lối con đi
Sớm mai cầm tay hạt gạo
Soi thấu lòng giọt giọt mồ hôi
Trống tựu trường mùa thu
Tung tăng áo mới
Ngoảnh lại chiều rung mây trắng xóa lưng đồi
Bão nổi rừng nghiêng, bóng xế
Thời gian ngậm ngải luân hồi
Vuốt mặt hoàng hôn
Cuộc người dâu bể
Bước trần ai lặng lẽ cuối trời xa
Mặt đất lạnh lùng
Trái tim di trú
Con ngửa mắt tìm cha
Thăm thẳm một đời người...
(TCSH419/01-2024)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT