NGUYỄN HOÀI NHƠN
Ảnh: internet
Thơ viết ở quán cóc
Tọa đêm quán cóc lần khân
Rượu thăng hoa chuốc vũ vần gió, mây
Cạn ly mưa bỗng rót đầy
Thi nhân và gã ăn mày cụng nhau
Nhì nhằng trong cuộc bể dâu
Rằng thơ chưa nói hết âu sầu đời
Ta đồng bóng với đêm thôi
Đêm bù khú với sao trời làm khuây
Thi nhân tặng gã ăn mày
Câu thơ nặng nỗi lưu đày trần gian !
28.8.1992
Đò ơi
Gọi đò rát ruột đò ơi
Giật mình lũ vạc bay vùi nhàu đêm
Hai bờ như mí mắt quen
Khép sâu tiếng gọi lụy phiền, nôn nao...
Đò ơi! ỳ oạp sóng chao
Ơi đò! Nghẹn tiếng mình gào dội sang
Úp tay sấp ngả không gian
Nửa đời lỡ chuyến đò ngang đêm này
Gió khuya lật trở heo may
Chân bùn sùi sụt tanh ngầy vị sông
Đò ơi mấy nỗi đường vòng
Mi như một mảnh trăng cong lím chìm
Bước sông ngắn ngủi khó tin
Bước đời dài nấc tiếng mình gọi mê !
Đôi bờ hoang lạnh tái tê
Đốm sao vụt sáng cầm khuya bóng sào.
6.4.1990
Đàn gió
Khúc đàn gió tay cây níu quả
Trăng thượng huyền rựng sáng qua sương
Em rượu bọt sủi cay mắt chén
Ta uống nỗi buồn ta tức tưởi đêm trường
Bỗng siêu thoát bóng mình trên vách vắng
Dị bản đời ta mộng mị thất thần
Ta co rúm giữa nghìn vòng chiếu quấn
Phía bên ngoài khúc đàn gió cứa căng
Hang đá ngậm đêm đen cứng họng
Lối về đâu? Van mẹ chỉ dùm con
Hướng tay mẹ, con không nhìn thấy được
Đêm như ngân khúc đàn gió nỉ non
Lưng lửng núi, bước chân về lỗi hẹn
Đêm kíp-lê khúc đàn gió hụt hơi
ru giấc lá mơ mòng giấc lá
Để nỗi buồn thiên sứ đến ru tôi.
1.4.1990
(TCSH55/05&6-1993)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất