NGUYỄN HOÀI NHƠN
Ảnh: internet
Thơ viết ở quán cóc
Tọa đêm quán cóc lần khân
Rượu thăng hoa chuốc vũ vần gió, mây
Cạn ly mưa bỗng rót đầy
Thi nhân và gã ăn mày cụng nhau
Nhì nhằng trong cuộc bể dâu
Rằng thơ chưa nói hết âu sầu đời
Ta đồng bóng với đêm thôi
Đêm bù khú với sao trời làm khuây
Thi nhân tặng gã ăn mày
Câu thơ nặng nỗi lưu đày trần gian !
28.8.1992
Đò ơi
Gọi đò rát ruột đò ơi
Giật mình lũ vạc bay vùi nhàu đêm
Hai bờ như mí mắt quen
Khép sâu tiếng gọi lụy phiền, nôn nao...
Đò ơi! ỳ oạp sóng chao
Ơi đò! Nghẹn tiếng mình gào dội sang
Úp tay sấp ngả không gian
Nửa đời lỡ chuyến đò ngang đêm này
Gió khuya lật trở heo may
Chân bùn sùi sụt tanh ngầy vị sông
Đò ơi mấy nỗi đường vòng
Mi như một mảnh trăng cong lím chìm
Bước sông ngắn ngủi khó tin
Bước đời dài nấc tiếng mình gọi mê !
Đôi bờ hoang lạnh tái tê
Đốm sao vụt sáng cầm khuya bóng sào.
6.4.1990
Đàn gió
Khúc đàn gió tay cây níu quả
Trăng thượng huyền rựng sáng qua sương
Em rượu bọt sủi cay mắt chén
Ta uống nỗi buồn ta tức tưởi đêm trường
Bỗng siêu thoát bóng mình trên vách vắng
Dị bản đời ta mộng mị thất thần
Ta co rúm giữa nghìn vòng chiếu quấn
Phía bên ngoài khúc đàn gió cứa căng
Hang đá ngậm đêm đen cứng họng
Lối về đâu? Van mẹ chỉ dùm con
Hướng tay mẹ, con không nhìn thấy được
Đêm như ngân khúc đàn gió nỉ non
Lưng lửng núi, bước chân về lỗi hẹn
Đêm kíp-lê khúc đàn gió hụt hơi
ru giấc lá mơ mòng giấc lá
Để nỗi buồn thiên sứ đến ru tôi.
1.4.1990
(TCSH55/05&6-1993)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT