NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG
Ảnh: tư liệu SH
Cây
Những mái tóc ướt
Mùa mưa trong những tàn cây
Lóe lên sắc đỏ và lạnh
Những cái gai mọc lên phủ đầy sương giá
Miền xanh đậm
Có trái tim mù mờ về những khoảng trời
Vẫn có hoa vàng vẫn có mây trắng vẫn có những trúc trắc của số phận
Cây không là cây
Cây là cây
Khi buổi chiều đã sống mơ màng len lỏi qua những buốt giá qua những gút mắc
Mái tóc ướt mùi cây
Tâm hồn đẫm những tháng trời như hàng cây vươn mình qua bão tố
Bàn tay nâng niu trong không khí của ánh sáng
sự đứt gãy hiện thực
Con người mơ mộng dưới hàng cây đã tự tình rồi bỏ đi
Những khoảng vàng ở lại
Tôi không là cây
Em không là cây
Sao thấy những trơ khốc trong thân thể
Những buốt giá của tháng ngày
Chút hồng hoang mộng tưởng
Cây đã bỏ đi đâu những gai góc nhọn người
Những cành rêu phủ
Trong nỗi khổ mê man cây thấy vẻ đẹp của mình tựa đêm đỏ
Màu xanh không giải thoát
Nó bắt em vào những thực tại và tôi trốn tránh hiện thực
Một lần nữa chào mời
Sự mờ phai của số phận
Ở đâu đó con đường
chúng mình không đi
bậc thang phủ lá trúc
đường ven những ruộng đồng
núi đồi
vực hoa tim tím như cổ mộng
ở đâu đó là ánh mắt
ruộng cải vàng
men theo chân đồi
ngơ ngẩn
phủ lên câu chuyện những con đường ban sơ
nhớ đường rồi quên
phủ lên bụi mờ bầu trời thanh thanh
ai đi tìm vệt khói
trời thì cao
núi thì cao
ngôi nhà cỏn con
sống như những cái cây trên đồi
đùa như vạt hồng trước ngõ
thời gian cười đóa hoa bươm bướm không tự mình bay đi
bông cải vàng ở lại mê mải một điều gì
chở về những chân tình
em không cảm được mù khói
không cảm được đại dương
chỉ có những chân đồi thật gần từng bậc thang thật nhỏ
vậy mà chúng mình không đi
(TCSH421/03-2024)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất