NGUYỄN CHÍ NGOAN
Ảnh: internet
Ngày gió…
Ngày nhiều gió
con đường cắt nhau bằng bão lá
những dáng người lẫn khuất
lặng lẽ đi về phía ngày không nắng
tình nhân lạc mất nhau…
Không còn tiếng chim trong vòm lá non xanh
ngày với ngày đường biên bất tận
người cũng cũ sau bức tường loang lổ
môi hôn rã rời chấp chới lần đau.
Ngọn gió bật mầm căn cước mùa xưa
làn hương mỏng khắc chìm trong đáy mắt
dốc mây chiều hoài nghi bàn chân mỏi
bông cải trổ ngồng xa lắc phía miền em.
Đi về phía giấc mơ ngày báo bão
định vị chỗ mình qua bằng nước mắt
trăm cuộc chờ quá vãng
sau lưng bầy gió cũ càng bời bời qua dốc núi.
Từ lúc nào
ngày khoét sâu từng mảng ký ức nằm xếp chồng lên nhau
như đã lập trình
những giấc mơ vẫn còn ở đó
những dấu giày vẫn còn ở đó
mãi mãi lặng im…
Thưa mẹ con về
Thưa mẹ con về bên mái hiên xưa
giàn mướp đắng hoa vàng
con ong bầu đập cánh bay qua tuổi thơ chân trần cắt cỏ
gió đồng bưng
ướt đẫm buổi đi về
Khói đồng chiều hôm ấy còn cay
đời lam lũ những đường cày khuya sớm
cha nhọc nhằn gánh giấc mơ ngày mới chớm
vượt quãng đường dài
nước mắt chưa tan
Chái bếp sau nhà bồ hóng đen ngờm
thanh củi ướt chập chờn ngọn khói
bát cơm độn khoai canh rau tập tàng đỡ đần mùa đói
giữa vụt vặt đời thường
mẹ chắt chiu mùa thóc lép quanh sân
Về hụp lặn sông quê tắm táp bụi đường
vuông nắng nhỏ những chiều thắp muộn
con nghé lạc bầy cất giùm tôi mảnh nhớ
quá nửa đời
chưa đi hết những lời ru
Thưa mẹ con về lợp lại mái nhà dột ướt cơn mưa
nhen bếp lửa pha trà, ngoáy trầu cho mẹ
sớm thức dậy hình dung con đường không điểm đến
lòng khuya khoắt
những nỗi nhớ trở về như chưa từng có lúc đi xa…

(TCSH44SDB/03-2022)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất