NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Định nghĩa
Đàn ông chẳng để em yên
bởi vì em sóng vỗ, bởi vì em nghiêng ngả
bởi vì những ngón tay em vươn ra ngoài cửa sổ
và gió đã chạm vào
chẳng bao giờ ngừng ve vuốt
những đôi cánh đam mê
Bởi vì khuôn ngực em ngoan cố sáng lên trong bóng tối giấu che
và sắc xám đã phủ trùng trùng
lời thở than ánh bạc
biết bao nhiêu gọi mời biết bao nhiêu đắm say huyền hoặc
lờn vờn thế cái câu em thích, em thích mà
tại sao em thích nhiều đến vậy
Tôi chờ đợi và tôi buông ra vầng trăng của tôi
chúng nói về những vầng trăng khác nữa
về con người chìm nổi trong giọng nói chính mình,
ôi cái giọng mù sương
nghìn trùng là âu lo, nghìn khinh khi ngạo mạn
bởi vì em mềm, em chực ngả vào những lời đường mật
em là ly rượu chiết ra từ dằn vặt
họ muốn uống cạn em để sang bờ bến mới
nơi hồ nước màu hổ phách, và nơi
những hoàng hôn đổ về hòa tan nhau
trong dịu êm chăn gối nát nhàu
Em có nụ cười của cơn đau
thảng thốt nở vào những ngày không nắng
dưới làn da mịn tái buồn như thời gian chết
yên tĩnh còn giữ được em không?
Cho mùa hè mới
Vụt qua hoàng hôn một chiếc bóng
ai đang bay trong lốt của chim?
Ai gửi nhầm hộp màu lặng im
theo tin nhắn vào màn đêm sần sượng?
Tôi nhấm nháp bình minh trong những hạt hướng dương.
(TCSH366/08-2019)
Tải mã QRCode
Một khả thể: Tách bóng thế gian ra khỏi sự vật. Trần Quốc Toàn dùng vỏ não múc tháng năm đổ vào cuộc đời mình như một hoài vọng về dòng nước mắt chảy buốt cõi hoang sơ.
LGT: Bắt đầu từ thơ là những hoài thai mơ mộng, Lê Quang Trạng dọ dẫm bước chân mình đi trong đêm “ký ức cứa vào mắt ướt”. Một người sống giữa đồng bằng, hít thở bầy không khí ngọt bùi đồng nội, ăn trái mật trong đêm thả trăng gom bầy tinh tú và theo quang gánh ra tận biên giới của giấc mơ úp mặt. Diễn biến tinh thần của một tác giả trẻ sinh năm 1996 là sự truy vấn trí nhớ, ngõ hầu tìm lại mộc bản chân thật từ những đám cháy ký ức xa xôi, như những dòng thơ gầy cong mà suy tưởng.
Trường Giang (gt)
Trần Duy Trung - Nam Nguyên - Nguyễn Loan - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Phan Đạo - Phan Nam - Nguyên Hào - Nguyễn Nghĩa - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Thanh Hải
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
ĐỖ THÀNH ĐỒNG
Trương Đình Phượng - Hạ Nhiên Thảo - Ngô Hoàng Anh - Nguyễn Tân Dân
PHẠM QUYÊN CHI
“Phím sông Hương ngân lên từ phố núi” - là tiêu đề của báo cáo tổng kết sau đợt sáng tác của Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế ở Đắk Lắk trong những ngày đầu tháng 12/2017 vừa qua của nhà thơ Võ Quê.
THẠCH ĐÀ
Lê Hào - Võ Ngột - Phan Bùi Bảo Thy - Nguyên Quân - Trần Văn Liêm - Triệu Nguyên Phong
Hoàng Thu Phố là bút danh của Nguyễn Minh Ngọc, sinh năm 1985 ở miền núi Yên Bái, hồi hộp gửi đến Tạp chí Sông Hương những dòng thơ ban đầu và đã có duyên.
NGUYỄN HẢI TRIỀU
VŨ TRỌNG QUANG
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
NGUYỄN THỤY VÂN ANH
Tên thật Nguyễn Thị Giáng Vân, sinh năm 1959 tại Nghệ Tĩnh. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn, Đại học tổng hợp Hà Nội, 1980. Đã công tác tại Công trường Thủy điện Hòa Bình, biên tập viên Báo Phụ nữ Hà Nội. Tập thơ đầu tay: Năm tháng lãng quên, Nxb Thanh niên, 1990.
ĐÀO NGỌC CHƯƠNG
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
Lê Ân - Thảo Nguyên - Thy Lan
VŨ THANH HOA