NGUYỄN BẢO CHÂN
"Gặp gỡ" - Đá đen của Phan Thế Bính
Điều không thể nói với anh
Có những điều không thể nói với anh. Em lặng lẽ như con tằm thắt ruột làm nên chiếc kén tháng năm.
Em trải nỗi buồn phơi dưới mặt trời. Em dệt nỗi buồn thành ánh nắng. Em ngây thơ tin rằng khi anh đến. Anh chói chang trước nỗi buồn của em.
Anh nồng nhiệt say sưa như mưa đầu mùa trút tình yêu cho đất.
Mà anh đâu biết, em muốn hong khô một nỗi buồn.
Những mảnh nắng vàng lá mềm. Những mảnh nắng vàng đầm ướt.
Làm sao nói được với anh? Con tàu đã rút cạn lòng mình. Năm tháng vô cùng phía trước... Làm sao nói được với anh?
8-5-92
Nhỡ tàu
Cứ giả như chúng mình không quen nhau. Em loanh quanh trong khoảng sân ga chật chội, tìm chiếc vé tàu mình đánh mất. Anh chính là người vô tình nhặt được, nhưng không trả lại em vì anh chẳng biết nó là của ai. Và cũng không ai khen thưởng tính thật thà của anh, giống bài học vỡ lòng.
Thế là anh lên tàu với hai chiếc vé. Một chiếc cho mình, một chiếc cho vô nghĩa. Anh điềm nhiên thế. Có biết em khắc khoải kiếm tìm không?
(TCSH51/09&10-1992)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất