Chùm thơ Ngọc Khương

14:38 26/08/2013

Dăm năm cuối của thập niên 90, tác giả Ngọc Khương nổi lên với những tập thơ viết cho thiếu nhi như Bim bim và mướp vàng, Cây đàn và bông hồng (in chung với con gái út Kiều Giang). Dạo đó thơ anh được các nhạc sĩ chú ý, tìm đọc và chắp cánh cho những bài: Em là gió mát, Búp bê cổ tích, tập đàn, Nhà cười thành những ca khúc “đứng” được với thời gian.

Tháng 8 năm 2012, đánh dấu sự trở lại đầy ngẫu hứng, nhà thơ Ngọc Khương đã gửi đến bạn đọc một lúc 3 tập thơ: Cây đổi màu, Võng tình và Trăng Nhật Lệ. Đây là những trăn trở của tác giả về những góc cạnh của cuộc sống...
Quý mến một người bạn tâm huyết với thơ, xin được giới thiệu 2 bài thơ của Ngọc Khương như một cộng tác viên mới đến cùng Tạp chí.
Phan Trung Thành (gt)



NGỌC KHƯƠNG

Trăng Nhật Lệ
       Gửi về Đồng Hới thân yêu

Vầng trăng ngày xưa ấy
Như mắc vào ta đây
Nửa mặn mòi miệt bể
Nửa hương hoa hồng bay...


Vầng trăng ngày xưa ấy
Lấp lánh nghìn sao băng
Ta như con còng gió
Ngập ngừng... theo ngấn trăng


Ôi vầng trăng Nhật Lệ
Gom từ vạn thương đau
Nhặt từ muôn cát bể
Nghìn trùng, xin nhớ nhau!
Em ơi vầng trăng ấy
Giọt lệ vàng nhớ nhung
Như ngọn đèn bên cửa
Thao thức đến khôn cùng!...



Truy Viễn Đường

Bốn trăm năm trầm mặc, rêu phong
Gạch ngói vỡ đau ngôi đền cổ
Bao triều đại xoay vần, hưng phế
“Truy Viễn Đường”
(*) trơ với nước non

Kẻ nịnh thần gieo hận hoàng cung
Sông cuộn sóng thanh gươm buốt máu
Ngôi mộ cổ lung linh kỳ báu
Sắc phong ngàn dâu bể còn nguyên.


Hương vân vi hùng khí địa linh
Thành Lạc về, sao băng huyền thoại
Bao ẩn tích cựa mình bừng dậy
Bước voi thần rậm rịch thời gian.


Bốn trăm năm bao nỗi hợp tan
Bóng tre ngà ấp ngôi đền cổ
Dòng Hòa Giang ru người trong mộ
Hàng dừa xanh mát rượi làng quê.


Cung đàn xưa như vẫn đê mê
Câu tế cũ ngất ngư ngày giỗ
Tiếng trống vọng hồn thiêng tiên tổ
Hương khói trầm thoáng vó ngựa bay


.........................................
(*) (Ngôi đền cổ tại làng Vĩnh Phước, xã Quảng Lộc, huyện Quảng Trạch, Quảng Bình được công nhận di tích lịch sử, văn hóa).


(SH294/08-13)






 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Đoàn Thương Hải - Nguyễn Loan - Nguyễn Khoa Như Ý - Ngàn Thương - Ngô Phù Văn - Lê Khánh Mai - Trần Hoàng Phố - Phạm Dạ Thủy - Tôn Nữ Thanh Yên - Gia Dũng - Lê Quốc Hán.

  • NGUYỄN HOAChưa cuối cùng

  • MAI VĂN PHẤNĐối thoại của thời gian

  • THI HOÀNG         (Trích trường ca "Oẳn tù tì, ra...")

  • TUYẾT NGAXem tranh tự họa của họa sĩ T.C.

  • Nguyễn Văn Phương - Lê Tấn Quỳnh - Đỗ Văn Khoái - Trần Anh Dũng - Lê Lâm Ứng - Dạ Thảo Phương - Thái Doãn Long - Nguyễn Quân - Nguyên Quân - Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Ngọc Hóa

  • HUỲNH QUANG NAMMẹ và ca dao

  • HỒ TRƯỜNG ANCòn em Hạt muối

  • LIÊN NAMVầng trăng ở Huế

  • Quang Huy - Tuệ Lam - Tôn Phong - Dương Thành Vũ - Nguyễn Thánh Ngã - Hoàng Thị Thương - Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Bắc Sơn - Nguyễn Thị Anh Đào

  • Nguyễn Hoa - Hoàng Vân Khánh - Trần Hoàng Vũ Nguyên - Nguyễn Man Kim - Võ Công Liêm

  • Nguyễn Thanh Kim - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan - Nguyễn Văn Dinh - Nguyễn Thiền Nghi - Hà Minh Đức - Lãng Hiển Xuân - Trần Quốc Thực - Lê Thái Sơn - Trúc Chi - Nguyễn Lập Em - Trinh Đường - Thúy Nga - Đoàn Thị Ký - Hải Trung - Đỗ Vinh.

  • PHẠM NGỌC CẢNHĐộng người xưa ở Cúc Phương

  • TRẦN KIÊM ĐOÀNLão lai khai bút phú

  • Nguyễn Khôi - Huỳnh Minh Tâm - Trần Vũ Long - Trịnh Thị Hà Bắc

  • HỒ TRƯỜNG ANNgõ giêng hoài

  • MAI VĂN PHẤNMười bài tập mùa xuân

  • Lê Viết Xuân - Hoàng Sĩ Lưu - Võ Văn Luyến - Nguyên Quân - Vũ Thị Khương - Nguyễn Hữu Hồng Minh - Văn Đắc - Nguyễn Thanh Xuân - Minh Quang - Thai Sắc - Võ Quê - Nguyễn Sĩ Cứ - Thanh Tú

  • Email của nhà thơ Đặng Tiến gửi tới Sông Hương: “Thơ Quang Dũng dưới đây nằm trong tờ báo “Xuân 1957”, Nxb Văn Nghệ, Hà Nội 1957. Chính Quang Dũng cũng quên rồi, và không ai sưu tập để đưa vào tuyển tập”. Xin cảm ơn nhà thơ Đặng Tiến đã gửi tới Sông Hương bài thơ “Nhớ những mùa xuân” của Quang Dũng và trân trọng giới thiệu tới bạn đọc nhân dịp đất nước kỷ niệm ngày giải phóng.S.H

  • Có thể nói việc thi sĩ Hữu Loan từ trần lúc 19 giờ ngày 18 - 3 là một bất ngờ đáng tiếc nhất trong làng văn kể từ năm mới này dẫu ông đã ở tuổi 95. Bài thơ Màu tím hoa sim là nỗi đau hơn nửa thế kỷ trước khi người vợ trẻ của ông bị cuốn theo dòng xoáy định mệnh, và hẳn nó còn âm ỉ cho tới giây phút cuối cùng ông chạm tay trần thế.