Chùm thơ Ngô Thanh Vân

14:53 04/04/2024


NGÔ THANH VÂN

Ảnh: wikipedia

Cây ngô đồng

Cây ngô đồng trên đồi đã bao năm vươn mình che chở
ngày đôi bận đi về
sáng nắng chiều mưa nhắc nhở
rằng em dừng lại trú chân

Chẳng thể gởi nỗi niềm vào gió
gió tung hê
em thủ thỉ buồn vui cùng xù xì cổ thụ
cây kể em nghe vết thương từ cuộc chiến
trở trời nhói buốt suốt đêm đông

Cây lặng thầm ôm ấp những bão giông
mặc kệ cô đơn phủ đầy năm tháng
bỗng một chiều cây vặn mình trút lá
trơ cành
phơi giấc mộng không thành

Cây cứ thế rời xa chẳng nói lời từ biệt
đồi xanh bỗng khuyết một bóng tùng
những bận đi về
nghe đơn độc
đã vắng ngô đồng đứng chở che

Ngày mai em có qua lối cũ
chỉ thấy chênh chao lẫn thẫn thờ
một chiếc lá vàng vừa đậu xuống
nhạt nhòa khuất lấp cả sơn khê..


Tôi đã vắng tôi

Tôi đã vắng tôi chưa mà trống rỗng
đèn vào đêm phố ngả sang ngày
mình hoang lạnh hay lòng cô độc
đời có bao giờ như giấc mơ

Tôi đã cách xa tôi ngày gió lạc
tự du ca trên những vẹt mòn
hôm vọng nguyệt lời kinh sám hối
trăng mùa thu trong veo em

Những đoản khúc rạc rời
không nối kết
giữa cộ xe lui tới vẫn cộ xe
Tôi chạm phải một tôi ngồi khóc
trước tôi xa của ngày hôm qua

Người bước đến lồng lộng màu kiêu bạc
nhuốm gió sương lâm lấm bụi phong trần
Tôi hành khất giữa miền tĩnh lặng
đêm dịu dàng hào phóng lời yêu

Tôi đã hóa rong rêu ngày ly biệt
cửa khóa - và tôi - đánh rơi chìa
Thôi đừng nói giữa bộn bề nghịch cảnh
thêm thắt lòng ngọn cỏ dưới chân đi

Tôi đã vắng tôi
người - khách lạ
những mến thương xin gởi lại mây ngàn
muôn lượng kiếp
 duyên miền hạnh ngộ
ngõ tương phùng ta vẫn vắng nhau
Đau.

(TCSH421/03-2024)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất