NGÔ MINH
Lá bàng mùa đông
... sâu xa sâu xa là cái rơi
sâu xa sâu xa là cái bay...
(YANNIT RITXÔT)
Cháy lên cháy lên
hỡi bàn tay mùa đông run rẩy
rơi rơi xuống, rơi xuống
ai như em qua cầu sang phố
nhặt lên lá đỏ ngậm ngùi...
Cháy lên cháy lên
hỡi trái tim mùa đông run rẩy
rồi vèo bay, vèo bay
ai như em qua cầu ngược gió
vời trông lá đỏ bồi hồi
Cháy lên
cháy lên
bàn tay và trái tim
nghiệt ngã lá bàng tôi
nếu niềm xanh dưới trời bất lực
hãy bùng lên bài ca bầm đỏ
Cho dù ngày tháng tận cùng
hãy bùng lên
và ra đi...
Huế, 2 - 1988
Dấu tích
lửng lơ thành phố cổ
tro than những trưa hè
ngẩng mặt: trời mặt rỗ
đám cháy nào ai nhen?
rác rều dòng sông lũ
tro than mấy cuộc rừng
cúi mặt bóng người tăm cá
ta về rũ áo hờn ghen
tơi bời mùa phượng đỏ
tro than tuổi học trò
hôm qua thơ vừa chào cô bé
hôm nay về thiếu phụ tàn tro!
Huế, 6 - 1991
Theo về
Theo về
con mắt
trời ơi
rơi lưng chừng tóc
và rơi lưng chừng...
theo về
phố phượng thâm quầng
đêm khan giọng dế
ngày bùng điệu ve
người ơi
gầy guộc dáng hè
chiếc hôn gió
gửi theo về...
làm tin!
theo về
cái nhớ không tên
giấc mơ ú ớ
như đêm không vần...
5-1990
(TCSH51/09&10-1992)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất