Chùm thơ Ngô Đức Hành

14:21 28/06/2024


NGÔ ĐỨC HÀNH

Mã Pí Lèng nhìn xuống sông Nho Quế, 2016 - Ảnh: Hoach Le Dinh/wikipedia

Mã Pí Lèng

Tôi đứng ở độ cao 1.200 mét
phía dưới vực sâu
trên trời mây bay
lưng chừng đường mang tên Hạnh phúc

Nơi sống mũi con ngựa rừng
nghe tiếng thở triệu triệu năm về trước
trong một lần trời cao thách đố
đất giận hờn thành đá ở Đồng Văn

Mùa này mận trắng rừng
(trắng không còn gì để trắng)
đường lên hạnh phúc chưa bao giờ bằng phẳng
 Pí Lèng nắm sương trong tay

Tôi đến con dốc này
nhớ những con người đã từng nằm lại
linh hồn họ quẩn quanh hay hóa thân trong đá
ai vô tình check-in?

 Pí Lèng tấu khúc nhạc rừng
tổ khúc mùa xuân có thì thầm lời đá
chợ tình Khâu Vai mở hẹn thề trước hạ
núi ngút trời sao tên gọi Hà Giang?

Sông Nho Quế biếc xanh
đâu dễ dàng nhận ra ngọc bích
 Pí Lèng dốc cao trong ngực
khát khao trái mùa


Trước biển

Trước biển này nói nhỏ cùng em
tháng Tư non lần đầu gần gũi
xin cúi xuống cùng nhau lúi húi
mùa trong tầm lãng đãng khe mây

Biển quê nhà ta nắm chặt tay
con dã tràng ngác ngơ chân sóng
xe cát đi đâu bọt tung dày mỏng
chưa hiểu lẽ đời nuối tiếc vậy thôi

Anh đã về trước biển em ơi
hoa muống tím chuyện tình huyền sử
hoa cúc biển nổi nênh khuya sớm
cánh tay dừa khiêu vũ tháng năm

Nhớ ngày xưa trăng mới lên rằm
ta ngự giữa điểm cao nông nổi
bờ hiền lành sóng xô chồm tới
chưa dỗi hờn gia vị nhạt trên môi

Anh đã về tìm lại rối bời
thuở bí hiểm được thờ hơn định lý
cầm trên tay vân vi đời cát
bây giờ đã khác xưa xa

(TCSH424/06-2024)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất