NGÔ CÔNG TẤN
Ảnh: internet
Đêm Tuy Hòa khóc giọt Huyền Trân
Tháp Nhạn đóng đinh thời gian
Soi cuộc vào lòng phố
Thấy tim mình vỡ bước mênh mang.
Đêm trôi thành sông
Chỉ còn anh như cầu Đà Rằng
Đứng trên phận trôi nhìn tháp Nhạn hát lời vĩnh cửu.
Tình yêu không còn thời chiếc khăn tay
Nên sông Ba đỏ màu mắt nhớ
Chóp Chài buông lên tiếng thở
Anh thay đời khóc giọt Huyền Trân.
Mùa như dân ngụ cư
lăn vèo đọt gió
để sông Ba rên xiết
qua anh.
Người đàn bà đi về phía biển
Những khuôn người bịt kín
Dắt bước chân quen theo tiếng gọi muôn trùng
Để lại dấu đi thao thức
Bên chú còng ôm lấy vỡ tan
Đi như không biết về đâu
Biển vẫn khỏa thân xanh hy vọng
tìm trần trụi
Bên giấc mơ thanh xuân.
Những bãi cát vàng như thành quách hoang phế
Khắc bóng người đàn bà bịt kín cả người
Đi dài qua bờ bãi
Gọi thầm biển ơi…
(TCSH370/12-2019)
Tải mã QRCode
Mai Quỳnh Nam - Nguyễn Ngọc Hạnh - Từ Dạ Linh
LÊ HOÀNG ANH
THANH THẢO
DUYÊN AN
NGUYỄN THÁNH NGÃ
VŨ TUYẾT NHUNG
HUỲNH MINH TÂM
ĐÔNG HÀ
THY NGUYÊN
TRẦN VĂN LIÊM
ĐINH TIẾN HẢI
Nguyễn Hữu Quý - Bùi Sỹ Hoa - Nguyễn Đức Hưng - Trần Huy Minh Phương - Hoàng Vũ Thuật - Lâm Bằng - Tô Ngây
NGÔ QUANG HUỆ
NGUYỄN QUÂN
Những câu thơ của Trần Việt Hoàng như áng mây không ở lại mà điểm xuyết bóng mình trên dòng thời gian. Hình ảnh thơ là thế mạnh trong thơ Hoàng, soi thấy giấc mơ hao gầy, chái bếp của mẹ, lũy tre sân nhà, mái rạ tẩm đầy nhớ thương, soi thấu “tiếng chuông vọng mòn đỉnh núi”.
KIM LOAN
LÊ HẢI KỲ
VÂN PHI
PHAN LỆ DUNG
LÊ VIẾT HÒA