NGÔ CANG
Ảnh: tư liệu
La bàn nampokou (1)
Đái quan định mệnh đêm mưa
Làm sao rửa sạch giấc mơ nhuốm màu
Nguyên trinh giọt nước trước sau
Khóc tình chớm nở nỗi đau sắc tài
Đỏ ngầu mắt để khóc ai
Với ba phân trắng điểm vài dấu son
Một lòng hẹn biển thề non
Mỹ nhân ánh mắt trăng tròn đáy thơ
Mắt người sắp chết xuống mồ
Mắt trên cái vạc dầu chờ báo oan
Hồi chuông vĩnh quyết tiếng đàn
Bão giông - thanh sạch - ngỡ ngàng - nghìn thu
Nampokou - Nampokou
Vỡ tan chén rượu Nguyễn Du biệt người
Văn chương tăng mệnh đạt đời
La bàn vạn cổ đất trời trở xoay...!
Huế, 1991
Chút tháng ba
Đường tảo mộ đã nở cành lê trắng
Anh gắng về cho kịp nắng xanh trong
Hoa làm chứng cho tình yêu rợp bóng
Tuổi thanh xuân dự phóng lướt qua hồn
Nguồn suối chảy ngọt ngào dòng lục bát
Để bây giờ em ngồi hát ru con
Trăng lãng mạn hương vườn thơm bát ngát
Rụng trâm cài như thả một chờ mong
Cây động lá rung rung cành định mệnh
Rót xuống đời nghe lạnh cõi âm âm
Tay gãy phím mà hồn chùng ý định
Tiếng đàn rơi tịch lặng giữa u thâm
Cắt chén nhỏ gọi mời nhau giễu cợt
Đêm hồ tàn mấy kẻ biết chơi hoa
Nhàu số phận cung đàn lường trước được
Mười lăm năm gió - bụi đoạn - trường - ca...!
Em nhắn gởi bao lần tin vẫn biệt
Anh gắng về cho kịp tiết thanh minh
Lời thơ cũ đong đưa hồn mải miết
Biết bao giờ trở lại tháng ba xanh...!
Huế, 1991
-------------------
(1) Nampokou (Thiền sư Nhật Bản, người đã tiếp kiến thi hào Nguyễn Du trong chuyến đi sứ ở Trung Quốc năm 1813, mồng mười tháng tám năm Giáp Tuất. Trong cuộc gặp này, thiền sư Nampokou đã tặng Nguyễn Du một chiếc la bàn.
(TCSH56/07&8-1993)
Tải mã QRCode
Ba bông hoa mang đêm phi qua vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông
Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội
Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.
Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép
Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi
...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...
ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng
...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...
...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...
...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...
Linh hồn đã bay...
...Hoa giấy có màu sao không nói...
Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.
Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...
Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng
Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong
Chừng hoa hồng kiếp trước đã hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa
Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng đêm thả
Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.
Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng