Chùm thơ Nghiêm Quốc Thanh

09:07 03/07/2020


NGHIÊM QUỐC THANH

Ảnh: internet

Đoản khúc trầm

Lựa một màu áo
Này là…


Những buổi sáng với xôn xao biếc nắng
Cây bàng dang tay
Lá non mỏng đong đưa
Vũ khúc vờn sân chim sáo
Ta khoác nắng trên vai
Mang về từng cái tên, con số


Những vân vê đi qua
Vòng xe tan theo vạt khói
Bồng bềnh gió
Bồng bềnh đêm
Ánh đèn có ngửa
Nuốt chửng tiếng lá cay nồng
Ta nhuộm khuya khoắt ngó mong
Mang về nỗi đau hình hài vết xước


Chiếc nón xanh trời tháng Tám
Nhịp lên tiếng gió
Hành khúc cấy mạ đồng sâu
Mắt nhìn ngây ngô ngày đó

Ta vác sương sớm trên vai
Mang về bội thu và thấm thía


Của thanh tân rồi đã phai sờn

Màu áo nào cho chính hôm nay
Trầm thêm, trong nhớ, ngậm ngùi hơn.



Ta nào đâu bất biến

Thật lạ
Trong lúc những cánh chim trời bay lên
Gần nhau và bỏ rất nhiều khoảng mênh mông bầu trời
Thấy một cá thể được dìu đôi cánh
Bầu trời vẫn xanh và mây khẽ ngẫu khúc trôi
Những cánh chim trời lao xao
Về hướng ánh mặt trời
Cánh chim kia bay ra
Hót rằng hành trình này ấm áp
Từ từ thôi
Hót rằng hứa sẽ cùng bay cho phải phép một chuyến đi
Thiên di nơi khác
Tất cả những cánh chim đang bay cứ bay mỗi ngày một đích đến


Cánh chim kia hót lời trong trẻo
Ta cũng giật mình đứng dậy dõi theo


Hình cánh chim - một chấm đen trong tầm mắt
Mà như che mát cả một khoảng trời
Nóng gắt
Ta nghe bên tai tiếng hót
Rằng có phải người đang lo lắng gì
Nắng hong khô môi cười ai đó
Nắng vắt thân gầy
Nắng chuốt cạn thời vóc của phổng phao


Có gì quan trọng lắm đâu
Ta nào đâu bất biến
Đàn chim cứ bay đi
Ta ngồi đây ca hát
Rồi mai hẵng về
Cầm đũa trên tay chỉ để đợi cánh chim sà xuống mời nhau
Xen vào giữa dãy ghế nhìn lên trời cao vút
Nép phẳng phiu với muôn nghìn viên đá nhỏ
Bầu trời sâu thêm
Mặt đất nối dài
Song song và bất tận


Ơi cánh chim kia hót lời minh triết
Ta vẩn vơ suốt chặng đường về.


(TCSH375/05-2020)




 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Đoàn Thương Hải - Nguyễn Loan - Nguyễn Khoa Như Ý - Ngàn Thương - Ngô Phù Văn - Lê Khánh Mai - Trần Hoàng Phố - Phạm Dạ Thủy - Tôn Nữ Thanh Yên - Gia Dũng - Lê Quốc Hán.

  • NGUYỄN HOAChưa cuối cùng

  • MAI VĂN PHẤNĐối thoại của thời gian

  • THI HOÀNG         (Trích trường ca "Oẳn tù tì, ra...")

  • TUYẾT NGAXem tranh tự họa của họa sĩ T.C.

  • Nguyễn Văn Phương - Lê Tấn Quỳnh - Đỗ Văn Khoái - Trần Anh Dũng - Lê Lâm Ứng - Dạ Thảo Phương - Thái Doãn Long - Nguyễn Quân - Nguyên Quân - Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Ngọc Hóa

  • HUỲNH QUANG NAMMẹ và ca dao

  • HỒ TRƯỜNG ANCòn em Hạt muối

  • LIÊN NAMVầng trăng ở Huế

  • Quang Huy - Tuệ Lam - Tôn Phong - Dương Thành Vũ - Nguyễn Thánh Ngã - Hoàng Thị Thương - Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Bắc Sơn - Nguyễn Thị Anh Đào

  • Nguyễn Hoa - Hoàng Vân Khánh - Trần Hoàng Vũ Nguyên - Nguyễn Man Kim - Võ Công Liêm

  • Nguyễn Thanh Kim - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan - Nguyễn Văn Dinh - Nguyễn Thiền Nghi - Hà Minh Đức - Lãng Hiển Xuân - Trần Quốc Thực - Lê Thái Sơn - Trúc Chi - Nguyễn Lập Em - Trinh Đường - Thúy Nga - Đoàn Thị Ký - Hải Trung - Đỗ Vinh.

  • PHẠM NGỌC CẢNHĐộng người xưa ở Cúc Phương

  • TRẦN KIÊM ĐOÀNLão lai khai bút phú

  • Nguyễn Khôi - Huỳnh Minh Tâm - Trần Vũ Long - Trịnh Thị Hà Bắc

  • HỒ TRƯỜNG ANNgõ giêng hoài

  • MAI VĂN PHẤNMười bài tập mùa xuân

  • Lê Viết Xuân - Hoàng Sĩ Lưu - Võ Văn Luyến - Nguyên Quân - Vũ Thị Khương - Nguyễn Hữu Hồng Minh - Văn Đắc - Nguyễn Thanh Xuân - Minh Quang - Thai Sắc - Võ Quê - Nguyễn Sĩ Cứ - Thanh Tú

  • Email của nhà thơ Đặng Tiến gửi tới Sông Hương: “Thơ Quang Dũng dưới đây nằm trong tờ báo “Xuân 1957”, Nxb Văn Nghệ, Hà Nội 1957. Chính Quang Dũng cũng quên rồi, và không ai sưu tập để đưa vào tuyển tập”. Xin cảm ơn nhà thơ Đặng Tiến đã gửi tới Sông Hương bài thơ “Nhớ những mùa xuân” của Quang Dũng và trân trọng giới thiệu tới bạn đọc nhân dịp đất nước kỷ niệm ngày giải phóng.S.H

  • Có thể nói việc thi sĩ Hữu Loan từ trần lúc 19 giờ ngày 18 - 3 là một bất ngờ đáng tiếc nhất trong làng văn kể từ năm mới này dẫu ông đã ở tuổi 95. Bài thơ Màu tím hoa sim là nỗi đau hơn nửa thế kỷ trước khi người vợ trẻ của ông bị cuốn theo dòng xoáy định mệnh, và hẳn nó còn âm ỉ cho tới giây phút cuối cùng ông chạm tay trần thế.