Ảnh: hoasontrang.us
…. Mẹ tôi từ bếp đi ra Đầu bị cạo tóc chưa kịp mọc Người chưa nhận ra ai, đôi mắt già răn reo như chân cò xét dò làm tim tôi quặn thắt “Mạ ơi…” Thằng em trai nhảy bốn bước qua bờ ai nhận ra tôi, nó hét lên mà như lĩnh xướng. Cha tôi - chúng tôi quen gọi bằng “chú” (Nội tôi chỉ có mình cha là trai Cụ cho chúng tôi gọi người bằng “chú” Mong đời cha đừng lặp lại độc đinh) Mái tóc cước đang cười hay mái tóc cước đang khóc mà rung mãi vậy, chú ơi! *** … Tôi lang thang hết hang môồng, gốc vả, rặng mù u Cái gì cũng thân mà cái gì cũng lạ Cái gì cũng lớn mà cái gì cũng nhỏ Mảnh sân mênh mông tuổi thơ như sa mạc giờ dăm bước đã ra đường Tôi nhìn cái biển đen “Gia đình cộng sản” Cha tôi cầm dao định chẻ đun nước pha trà Tôi xin, cất đi làm kỷ niệm Kỷ niệm nhắc lại một thời… Tôi cùng cha tôi ra vườn Gần ba mươi năm tôi mới ngửi lại được mùi bùn cắt rốn Tôi ngước nhìn lên ngọn cau (Cau quê tôi nổi tiếng Bắc Trung Nam và cả ở thủ đô Hà Nội) Một chiếc tàu cau rơi xuống chân tôi Luồng gió vào theo vun vút… Tàu cau ơi Em đã từng làm ngựa, làm súng Từng làm chim bay đi bay lại nối hai đầu đất nước cắt chia Em từng làm chiếu Lót chỗ ngồi đêm trung thu cho bầy trẻ chúng tôi “Chồng nụ chồng bông Nhảy cong vồng mía Nhảy lịa vồng khoai Nhảy quay nong tằm. Nhảy nhằm ruộng cấy Nhảy bậy thì thua Nhảy cua thì được..” Tàu cau ơi Em đã làm hành trang cho cuộc đi và cuộc đến. *** … Mẹ tôi giờ không còn Phút người ra đi tôi không được gặp Tôi về quê lần thứ hai Nước mắt tôi đầm mộ cát Hàng xương rồng xếp gai Cùng tôi thưa lời vĩnh biệt… Mười anh chị em mẹ tôi sinh ra và nuôi dạy Lớn lên theo cách mạng đi xa Còn những đứa ở lại nhà Giặc giật khỏi tay mẹ, vứt đi, ném đi, thất tán bốn phương trời Tụ lại từ bốn phương trong đất nước bao la Mấy mươi năm chia lìa Như có chiếc tàu cau truyền tín hiệu Gặp lại, mẹ tôi nhìn chúng tôi cười mếu máo: “Không có đứa mô theo giặc, Tau chết được rồi…!” (14/8-85) |
Tải mã QRCode
Đoàn Thương Hải - Nguyễn Loan - Nguyễn Khoa Như Ý - Ngàn Thương - Ngô Phù Văn - Lê Khánh Mai - Trần Hoàng Phố - Phạm Dạ Thủy - Tôn Nữ Thanh Yên - Gia Dũng - Lê Quốc Hán.
NGUYỄN HOAChưa cuối cùng
MAI VĂN PHẤNĐối thoại của thời gian
THI HOÀNG (Trích trường ca "Oẳn tù tì, ra...")
TUYẾT NGAXem tranh tự họa của họa sĩ T.C.
Nguyễn Văn Phương - Lê Tấn Quỳnh - Đỗ Văn Khoái - Trần Anh Dũng - Lê Lâm Ứng - Dạ Thảo Phương - Thái Doãn Long - Nguyễn Quân - Nguyên Quân - Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Ngọc Hóa
HUỲNH QUANG NAMMẹ và ca dao
HỒ TRƯỜNG ANCòn em Hạt muối
LIÊN NAMVầng trăng ở Huế
Quang Huy - Tuệ Lam - Tôn Phong - Dương Thành Vũ - Nguyễn Thánh Ngã - Hoàng Thị Thương - Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Bắc Sơn - Nguyễn Thị Anh Đào
Nguyễn Hoa - Hoàng Vân Khánh - Trần Hoàng Vũ Nguyên - Nguyễn Man Kim - Võ Công Liêm
Nguyễn Thanh Kim - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan - Nguyễn Văn Dinh - Nguyễn Thiền Nghi - Hà Minh Đức - Lãng Hiển Xuân - Trần Quốc Thực - Lê Thái Sơn - Trúc Chi - Nguyễn Lập Em - Trinh Đường - Thúy Nga - Đoàn Thị Ký - Hải Trung - Đỗ Vinh.
PHẠM NGỌC CẢNHĐộng người xưa ở Cúc Phương
TRẦN KIÊM ĐOÀNLão lai khai bút phú
Nguyễn Khôi - Huỳnh Minh Tâm - Trần Vũ Long - Trịnh Thị Hà Bắc
HỒ TRƯỜNG ANNgõ giêng hoài
MAI VĂN PHẤNMười bài tập mùa xuân
Lê Viết Xuân - Hoàng Sĩ Lưu - Võ Văn Luyến - Nguyên Quân - Vũ Thị Khương - Nguyễn Hữu Hồng Minh - Văn Đắc - Nguyễn Thanh Xuân - Minh Quang - Thai Sắc - Võ Quê - Nguyễn Sĩ Cứ - Thanh Tú
Email của nhà thơ Đặng Tiến gửi tới Sông Hương: “Thơ Quang Dũng dưới đây nằm trong tờ báo “Xuân 1957”, Nxb Văn Nghệ, Hà Nội 1957. Chính Quang Dũng cũng quên rồi, và không ai sưu tập để đưa vào tuyển tập”. Xin cảm ơn nhà thơ Đặng Tiến đã gửi tới Sông Hương bài thơ “Nhớ những mùa xuân” của Quang Dũng và trân trọng giới thiệu tới bạn đọc nhân dịp đất nước kỷ niệm ngày giải phóng.S.H
Có thể nói việc thi sĩ Hữu Loan từ trần lúc 19 giờ ngày 18 - 3 là một bất ngờ đáng tiếc nhất trong làng văn kể từ năm mới này dẫu ông đã ở tuổi 95. Bài thơ Màu tím hoa sim là nỗi đau hơn nửa thế kỷ trước khi người vợ trẻ của ông bị cuốn theo dòng xoáy định mệnh, và hẳn nó còn âm ỉ cho tới giây phút cuối cùng ông chạm tay trần thế.