Chùm thơ Nghệ Tĩnh

08:51 13/05/2011
HỒNG NHUChiếc tàu cau                        (Trích)

Ảnh: hoasontrang.us

….
Mẹ tôi từ bếp đi ra
Đầu bị cạo tóc chưa kịp mọc
Người chưa nhận ra ai, đôi mắt già răn reo như chân cò xét dò làm tim tôi quặn thắt
“Mạ ơi…”
Thằng em trai nhảy bốn bước qua bờ ai nhận ra tôi, nó hét lên mà như lĩnh xướng.
Cha tôi - chúng tôi quen gọi bằng “chú”
(Nội tôi chỉ có mình cha là trai
Cụ cho chúng tôi gọi người bằng “chú”
Mong đời cha đừng lặp lại độc đinh)
Mái tóc cước đang cười hay mái tóc cước đang khóc mà rung mãi vậy, chú ơi!


                  ***
… Tôi lang thang hết hang môồng, gốc vả, rặng mù u
Cái gì cũng thân mà cái gì cũng lạ
Cái gì cũng lớn mà cái gì cũng nhỏ
Mảnh sân mênh mông tuổi thơ như sa mạc giờ dăm bước đã ra đường
Tôi nhìn cái biển đen “Gia đình cộng sản”
Cha tôi cầm dao định chẻ đun nước pha trà
Tôi xin, cất đi làm kỷ niệm
Kỷ niệm nhắc lại một thời…
Tôi cùng cha tôi ra vườn
Gần ba mươi năm tôi mới ngửi lại được mùi bùn cắt rốn
Tôi ngước nhìn lên ngọn cau
(Cau quê tôi nổi tiếng Bắc Trung Nam và cả ở thủ đô Hà Nội)
Một chiếc tàu cau rơi xuống chân tôi
Luồng gió vào theo vun vút…
Tàu cau ơi
Em đã từng làm ngựa, làm súng
Từng làm chim bay đi bay lại nối hai đầu đất nước cắt chia
Em từng làm chiếu
Lót chỗ ngồi đêm trung thu cho bầy trẻ chúng tôi
“Chồng nụ chồng bông
Nhảy cong vồng mía
Nhảy lịa vồng khoai
Nhảy quay nong tằm.
Nhảy nhằm ruộng cấy
Nhảy bậy thì thua
Nhảy cua thì được..”
Tàu cau ơi
Em đã làm hành trang cho cuộc đi và cuộc đến.


                 ***
… Mẹ tôi giờ không còn
Phút người ra đi tôi không được gặp
Tôi về quê lần thứ hai
Nước mắt tôi đầm mộ cát
Hàng xương rồng xếp gai
Cùng tôi thưa lời vĩnh biệt…
Mười anh chị em mẹ tôi sinh ra và nuôi dạy
Lớn lên theo cách mạng đi xa
Còn những đứa ở lại nhà
Giặc giật khỏi tay mẹ, vứt đi, ném đi, thất tán bốn phương trời
Tụ lại từ bốn phương trong đất nước bao la
Mấy mươi năm chia lìa
Như có chiếc tàu cau truyền tín hiệu
Gặp lại, mẹ tôi nhìn chúng tôi cười mếu máo:
            “Không có đứa mô theo giặc,
            Tau chết được rồi…!”


(14/8-85)







Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • L.T.S: Hồng Thế, tên thật Phan Hồng Thế, sinh năm 1948 tại Bố Trạch, Bình Trị Thiên. Anh có thơ in từ năm 1973 trên các báo Văn nghệ Quảng Bình, Văn nghệ Bình Trị Thiên và Tạp chí Sông Hương. Hồng Thế là một tác giả cầm càng gieo hạt đích thực. Thơ anh giàu âm hưởng đồng quê hòa quyện nhuần nhuyễn với chất suy tư phóng khoáng của người lính.

  • Thanh Thảo - Lý Hoài Xuân - Dương Thành Vũ - Tuyết Nga - Lê Minh Quốc - Nguyễn Hữu Quý - Trần Văn Hội - Nguyễn Duy

  • Nguyễn Hồng Vinh - Trần Nhuận Minh - Lê Vi Thủy - Vĩnh Nguyên - Phan Lệ Dung - Từ Nguyễn - Phan Văn Chương - Phùng Sơn - Đào Tấn Trực - Đức Sơn - Ngàn Thương - Nguyễn Loan


  • NGUYỄN HỚI THỌ

  • Trương Kiến Giang - Phan Kỷ Sửu - Nguyễn Trọng Tạo - Kim Liên - Xuân Hoàng - Vĩnh Nguyên

  • Hồ Thế Hà - Đào Duy Anh - Trần Phương Kỳ - Hoàng Lộc - Lê Vũ Trường Giang - Hồng Vinh - Huỳnh Thúy Kiều - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Minh Khiêm

  • TỪ HOÀI TẤN

                Tặng bạn cũ

  • Trong cơn hoang dại bung mình, Hà Duy Phương chợt ngưng mọi giác quan để lắng nghe nỗi kiệt khô của tình yêu sắp sửa. Cái nghiêng mình kỳ diệu này khiến đêm tái sinh bay ngang tháp cổ như một cánh bướm ma rã rời đuối mộng giữa mùa hoang ngốt gió.

  • Ngô Minh - Đỗ Văn Khoái - Tôn Nữ Thu Thủy - Nguyễn Phi Trinh - Văn Lợi - Nguyễn Như Mây - Hồng Thế - Thiệp Đáng

  • Nguyễn Tất Hanh - Phạm Nguyên Tường - Hồng Nhu - Vĩnh Nguyên - Nguyễn Ngọc Phú - Châu Thu Hà - Hoàng Ngọc Quý - Nguyễn Đạt - Đoàn Mạnh Phương - Bạch Diệp - Mai Nam Thắng - Kiều Trung Phương - Từ Nguyễn - Hoàng Lộc - Trần Thị Huyền Trang - Lê Huy Quang - Lê Anh Dũng

  • Vương Kiều - Bùi Phan Thảo - Bảo Cường - Nhất Lâm - Nguyễn Quỳnh Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Tuất - Phan Trung Thành - Mai Văn Phấn - Hoàng Xuân Thảo - Ngô Cang - Phan Lệ Dung - Nguyễn Thiền Nghi - Đỗ Văn Khoái - Ngô Công Tấn - Triệu Nguyên Phong