Chùm thơ Minh Tự

15:44 11/11/2009
MINH TỰGuitare

(Ảnh: Internet)


Trở lại với đàn
lần này nữa và lần nào nữa
Hỡi những con nhện đã chăng đầy bản nhạc
những sợi dây chùng
như sức trẻ ta nửa chừng hụt hẫng
những thớ gỗ đã từng vang lên âm thanh trầm bổng
nằm mốc meo trong bóng tối bụi mờ
Gương mặt ta đã đánh mất nơi đâu?

Gương mặt của chàng trai ôm đàn đứng hát trong bức tranh
những sắc màu đỏ - đen - xanh đã từng rung lên bần bật
Bây giờ đã đổ sụp xuống
dưới chân bức tường in dấu những cơn say.

Lần này nữa và đừng bao giờ nữa
những đêm mộng mị quờ quạng ngón tay
những ngón tay quệt màu son lạnh ngắt
những đầu nhện bò lổm ngổm trên khuôn mặt
đóng băng hai con mắt vô hồn

Hỡi những đàn nhện
hãy để cho ta hát lên những tiếng guitare
trầm bổng không bao giờ nguôi.
rung lên những thớ gỗ, những mảng màu đỏ,
       những vệt xanh, những chiếc ly vỡ
            những bông cúc trắng hãy cắm vào bình
tiếng guốc khe khẽ dưới cầu thang gỗ
và bức tường âm vang.
Một giọt rượu em rót vào ta thánh thót
cháy bùng lên một trời guitare.
Đám tro của những con nhện đen -
       vệt nắng xanh - bông cúc trắng
                           - chiếc ly vỡ.
đã hòa tan trong ly rượu không màu.

Một lần trở lại ta làm đám cháy
đốt lên một đống lửa
ngồi gảy đàn hát với guitare.


Sương chiều Đà Lạt


Hạnh phúc đầy ly tràn ra khỏi anh
Thôi em ạ, chúng mình là bé nhỏ
Một bữa sương chiều đánh nhòa tất cả
Chúng mình không còn nhìn thấy mặt nhau...

Chúng mình lại thấy mặt nhau
Từng lúc sương bay qua hư - thực
Anh quay mặt sững sờ bốn hướng
Sương đã đánh lừa anh theo em.

Bây giờ sương tan
em đã không còn
Nhưng anh tin dù hiếm hoi
Sương chiều Đà Lạt vẫn không mất
Hạnh phúc vẫn không tràn ra khỏi cốc.

Em cứ bay đi theo chiều sương...
                                Mùa mưa 1993

(128/10-99)





 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương