MAI VĂN PHẤN
Tác phẩm "Tĩnh vật" của HS Lê Nguyễn Đăng Gioan
Hoa sen
Đâu biết bao nhiêu bông hoa trong bình
Tôi cúi xuống đài sen dâng tỏa
Nhớ mình đã ngồi xuống ghế
Cầm cốc nước
Bám vào mép bàn
Hương sen đưa tôi lên đỉnh núi
Mặt đất, mây bay vội
Không bước chân, tiếng động thú rừng
Nhớ mình là viên đạn, chiếc gai
Mũi tên sắc nhọn ướp sen trên đá
Lúc này sao còn liên tưởng tới mũi tên, viên đạn, chiếc gai?
Hương hoa thanh khiết phủ đá núi
Phủ lên cỏ cây thiếu đất cỗi cằn
Con thằn lằn bạo dạn
Trong khoảng không thưa vắng bóng người
Ngước lên cao để hoa sen không đưa tôi đi xa nữa
Kìa một… hai… ba cánh hoa vừa rụng
Chạm vào mặt đất như có tiếng kêu.
Thức dậy trong mưa
Trôi trong mơ hạt mầm bé nhỏ
Tỉnh dậy cỏ cây láng ướt bầu trời
Mưa gõ nhịp mái nhà trong suốt
Mặt đất mềm hơi thở lan nhanh
Em luống cuống kéo tấm chăn che ngực
Ngỡ ai qua đây xếp lại căn phòng
Giấc mơ ấy vẫn còn dang dở
Em bật lên từng đợt lá mềm
Nhận ra mình là hạt mầm bé nhỏ
Rơi trong nụ hôn tinh sương.
Tìm thấy nhau
Trái đất bắt đầu vòng quay khác
Nhanh hơn, nhanh hơn, nhanh hơn...
Mặt trời về với bóng tối
Hoa trái, lòng đất, dấu chân
Những ngôi nhà kín cửa
Đàn ong thợ bay về
Không còn chiếc tổ và con ong chúa
Hạt mưa, hương đất lạ
Con ngựa trời say tốc độ
Lảo đảo bám chặt nhành cây
Đại bàng xoải cánh đậu lên đỉnh núi
Biển dồn nghẹn thở cửa sông
Hôn em thật lâu ghi dấu
Nơi này… giờ này… hàng năm
Đám mây kia xuống thấp
Buổi uyên nguyên trái đất quay về.
(SH285/11-12)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất