MAI VĂN PHẤN
Tác phẩm "Tĩnh vật" của HS Lê Nguyễn Đăng Gioan
Hoa sen
Đâu biết bao nhiêu bông hoa trong bình
Tôi cúi xuống đài sen dâng tỏa
Nhớ mình đã ngồi xuống ghế
Cầm cốc nước
Bám vào mép bàn
Hương sen đưa tôi lên đỉnh núi
Mặt đất, mây bay vội
Không bước chân, tiếng động thú rừng
Nhớ mình là viên đạn, chiếc gai
Mũi tên sắc nhọn ướp sen trên đá
Lúc này sao còn liên tưởng tới mũi tên, viên đạn, chiếc gai?
Hương hoa thanh khiết phủ đá núi
Phủ lên cỏ cây thiếu đất cỗi cằn
Con thằn lằn bạo dạn
Trong khoảng không thưa vắng bóng người
Ngước lên cao để hoa sen không đưa tôi đi xa nữa
Kìa một… hai… ba cánh hoa vừa rụng
Chạm vào mặt đất như có tiếng kêu.
Thức dậy trong mưa
Trôi trong mơ hạt mầm bé nhỏ
Tỉnh dậy cỏ cây láng ướt bầu trời
Mưa gõ nhịp mái nhà trong suốt
Mặt đất mềm hơi thở lan nhanh
Em luống cuống kéo tấm chăn che ngực
Ngỡ ai qua đây xếp lại căn phòng
Giấc mơ ấy vẫn còn dang dở
Em bật lên từng đợt lá mềm
Nhận ra mình là hạt mầm bé nhỏ
Rơi trong nụ hôn tinh sương.
Tìm thấy nhau
Trái đất bắt đầu vòng quay khác
Nhanh hơn, nhanh hơn, nhanh hơn...
Mặt trời về với bóng tối
Hoa trái, lòng đất, dấu chân
Những ngôi nhà kín cửa
Đàn ong thợ bay về
Không còn chiếc tổ và con ong chúa
Hạt mưa, hương đất lạ
Con ngựa trời say tốc độ
Lảo đảo bám chặt nhành cây
Đại bàng xoải cánh đậu lên đỉnh núi
Biển dồn nghẹn thở cửa sông
Hôn em thật lâu ghi dấu
Nơi này… giờ này… hàng năm
Đám mây kia xuống thấp
Buổi uyên nguyên trái đất quay về.
(SH285/11-12)
Tải mã QRCode
Ngô Xuân Hội - Nguyễn Đức Mậu - Nguyễn Thụy Kha - Dương Thành Vũ
Văn Công Hùng - Kai Hoàng - Trần Phương Kỳ - Vũ Dy - Nguyễn Man Kim - Đức Sơn - Pháp Hoan - Nguyễn Đạt - Khaly Chàm
LÊ THÀNH NGHỊ
P.N.THƯỜNG ĐOAN
TRỊNH CÔNG LỘC
Lê Văn Ngăn - Thanh Thảo - Vĩnh Nguyên - Hồ Hồng Trâm - Đăng Vũ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Đức Quang
Trần Thị Tường Vy - Nguyễn Nghĩa - Nguyễn Hoàng Thọ
LGT: Võ Công Liêm quê quán Vỹ Dạ. Bắt đầu làm thơ năm 2000 (lúc sắp bước vào tuổi thất thập cổ lai hy). Điều đặc biệt này có ý nghĩa hơn khi đọc thơ anh. Trong thơ, anh đã diễn tả tột độ cái khí thơ mà khi đọc tôi nhận được chất thơ vốn đã tiềm tàng trong anh mà anh không chịu phát tiết những ngày tháng trước đây. Những dòng thơ mang tính quê hương nhưng chứa trong một không gian siêu hình mà đôi khi vấn vương vào một thế giới bồng bềnh, đầy cảm xúc hơn là suy tưởng.
Trần Dzạ Lữ (giới thiệu)
Nguyễn Hưng Hải - Nguyễn Giúp - Nguyễn Thiền Nghi - Vĩnh Nguyên - Trần Thị Tường Vy - Từ Hoài Tấn - Lê Ngã Lễ - Ngàn Thương
LÂM THỊ MỸ DẠ
PHAN HOÀNG
HẢI BẰNG
NGUYỄN VĂN DINH
VĂN LỢI
Đông Triều - Nguyễn Đông Nhật - Nhất Lâm - Nguyễn Tấn Tuấn - Triệu Nguyên Phong
LGT: Khác với những cây bút trẻ cùng thời, Hoàng Thúy đi thẳng vào mạch cảm xúc không qua bước khởi động. Thơ như trạng thái tâm hồn dồn nén, đến thời thì xuất hiện. Điều này hiếm thấy ở một tác giả trẻ. Thơ Hoàng Thúy biểu hiện của vẻ đẹp tự nhiên sâu kín, không phải trau chuốt. Trong trường hợp này thơ chính là hiện tượng linh ứng của con người trước thế giới thiên nhiên và xã hội.
Hoàng Vũ Thuật (gt)
PHAN HOÀNG PHƯƠNG
Nhớ Phùng Quán
NGUYỄN THANH MỪNG
Ngô Minh - Hải Kỳ - Phan Bá Linh - Thế Hùng - Mùi Tịnh Tâm - Nguyễn Văn Phương
HOÀNG VŨ THUẬT