MAI VĂN PHẤN
Tác phẩm "Tĩnh vật" của HS Lê Nguyễn Đăng Gioan
Hoa sen
Đâu biết bao nhiêu bông hoa trong bình
Tôi cúi xuống đài sen dâng tỏa
Nhớ mình đã ngồi xuống ghế
Cầm cốc nước
Bám vào mép bàn
Hương sen đưa tôi lên đỉnh núi
Mặt đất, mây bay vội
Không bước chân, tiếng động thú rừng
Nhớ mình là viên đạn, chiếc gai
Mũi tên sắc nhọn ướp sen trên đá
Lúc này sao còn liên tưởng tới mũi tên, viên đạn, chiếc gai?
Hương hoa thanh khiết phủ đá núi
Phủ lên cỏ cây thiếu đất cỗi cằn
Con thằn lằn bạo dạn
Trong khoảng không thưa vắng bóng người
Ngước lên cao để hoa sen không đưa tôi đi xa nữa
Kìa một… hai… ba cánh hoa vừa rụng
Chạm vào mặt đất như có tiếng kêu.
Thức dậy trong mưa
Trôi trong mơ hạt mầm bé nhỏ
Tỉnh dậy cỏ cây láng ướt bầu trời
Mưa gõ nhịp mái nhà trong suốt
Mặt đất mềm hơi thở lan nhanh
Em luống cuống kéo tấm chăn che ngực
Ngỡ ai qua đây xếp lại căn phòng
Giấc mơ ấy vẫn còn dang dở
Em bật lên từng đợt lá mềm
Nhận ra mình là hạt mầm bé nhỏ
Rơi trong nụ hôn tinh sương.
Tìm thấy nhau
Trái đất bắt đầu vòng quay khác
Nhanh hơn, nhanh hơn, nhanh hơn...
Mặt trời về với bóng tối
Hoa trái, lòng đất, dấu chân
Những ngôi nhà kín cửa
Đàn ong thợ bay về
Không còn chiếc tổ và con ong chúa
Hạt mưa, hương đất lạ
Con ngựa trời say tốc độ
Lảo đảo bám chặt nhành cây
Đại bàng xoải cánh đậu lên đỉnh núi
Biển dồn nghẹn thở cửa sông
Hôn em thật lâu ghi dấu
Nơi này… giờ này… hàng năm
Đám mây kia xuống thấp
Buổi uyên nguyên trái đất quay về.
(SH285/11-12)
Tải mã QRCode
TRẦN PHƯƠNG KỲ
TRẦN TỊNH YÊN
TRẦN THỊ HUÊ
PHẠM THỊ NGỌC LIÊN
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyên Hào
Nguyễn Hữu Phú - Lâm Hạ - Lâm Tẻn Cuôi
LÊ VI THỦY
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
Từ những cảm trạng thường nhật đặt trong sự giao cắt với đời sống nay lại được quy đổi thành những cảm thức khá chân thật đặt trong những rung chấn thì thầm của tâm cảm, thế giới trong thơ của Nguyễn Thúy Quỳnh hiện lên với những sức sống động cố hữu của nó.
PHAN VĂN CHƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
TRẦN QUỐC TOÀN
Hồ Tấn Phong - Nguyễn Loan - Hà Nhật - Nguyễn Minh Khiêm - Bạch Diệp - Ngàn Thương - Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Thiền Nghi
Nghiệm về sự chết qua từng nhịp thở mong manh, không dễ ai cũng lặng chừng thấu cảm. Người thơ thấy bóng đêm khi vầng dương rạng rỡ và cái đầu nghiêng hẳn về một giấc mơ.
Tác giả trẻ Đặng Thiên Sơn soi vào tưởng tượng hầu tìm kiếm bản thể khác của đời sống, lặng lẽ như tiếng dế đêm thâu, như ánh sáng đom đóm chiếu xuống tuyền đường ký ức.
Sử Khuất giới thiệu
Nguyễn Hoàng Thọ - Phùng Tấn Đông - Đỗ Quyên - Hà Văn Sỹ
HOÀNG VÂN KHÁNH
HOÀNG THU PHỐ
NGUYỄN TÂN DÂN
NGUYỄN THỊ NAM
Nguyễn Khoa Điềm - Trần Vạn Giã - Huỳnh Minh Tâm - Đinh Thị Như Thúy - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Thụy Anh - Nguyễn Thị Hải - Trần Duy Trung - Từ Nguyễn