MAI THÌN
Ảnh: internet
Tràng hạt hạnh phúc
Đi đi em
và đừng quay trở lại
tình yêu vẽ những đường biệt ly trên khuôn mặt cỏ rối
tôi trở thành cây phong ba ngày ngày gặm nhấm sợi chiều cho đến khi bạc tóc còng lưng
Đi đi em
và đừng quay trở lại
em đừng lần về kỷ niệm mà nhặt những giọt nước mắt như người ta vẫn nhặt những hạt thóc trên đường làng mùa gặt hái
Đi đi em
và đừng quay trở lại
tôi sẽ viết một bài thơ lên khoảng cách của chúng mình bằng chính đôi môi từng hôn lên mắt em ngày ấy. bài thơ không chữ không câu, nhưng sẽ giữ cho đời chút ngọt ngào xa xót
Đi đi em
và đừng quay trở lại
có thể ở một nơi xa nào đó, em đừng lấy những giọt nước mắt mà xâu thành tràng hạt để cầu nguyện cho tôi; bởi nó sẽ thành sợi xích buột chúng mình với bao điều không định trước
Đi đi em
và đừng quay trở lại
có thể tôi phung phí cả cuộc đời để đi tìm một chân trời mà người ta cho là huyễn hoặc, nhưng tôi không thể đánh mất tình yêu dẫu đó là định mệnh
Đi đi em
và đừng quay trở lại
về đau nào xẻ dọc bờ thương. đôi mảnh nhớ nguyện cầu hạnh phúc, còn nỗi buồn trên thế gian này làm sao tôi có được nếu không em.
Khuôn mặt em một nửa
Nửa khuôn mặt em bên tôi
ở rất gần
và
thật khẽ khàng một búp sen non tơ
đậu vào đó
búp sen non tơ tẩy trần dâng hiến
ươn ướt một mùi son
nửa khuôn mặt em bên tôi
ở rất gần
thốt lên rằng từ giờ và mãi mãi
dâng hiến cho tôi mùi thơm ngai ngái
(tựa hương thơm của đồng của bãi)
triệu triệu kiếp người
chỉ mình tôi được dâng tặng.
qua đêm vắng
qua ban mai
qua mọi tháng năm dài
nửa khuôn mặt em làm tôi ngây ngất
với ý tưởng
lột trần trái đất
lột trần mọi nghĩ suy
đi tìm
một điều có thật.
(TCSH371/01-2020)
Tải mã QRCode
Một khả thể: Tách bóng thế gian ra khỏi sự vật. Trần Quốc Toàn dùng vỏ não múc tháng năm đổ vào cuộc đời mình như một hoài vọng về dòng nước mắt chảy buốt cõi hoang sơ.
LGT: Bắt đầu từ thơ là những hoài thai mơ mộng, Lê Quang Trạng dọ dẫm bước chân mình đi trong đêm “ký ức cứa vào mắt ướt”. Một người sống giữa đồng bằng, hít thở bầy không khí ngọt bùi đồng nội, ăn trái mật trong đêm thả trăng gom bầy tinh tú và theo quang gánh ra tận biên giới của giấc mơ úp mặt. Diễn biến tinh thần của một tác giả trẻ sinh năm 1996 là sự truy vấn trí nhớ, ngõ hầu tìm lại mộc bản chân thật từ những đám cháy ký ức xa xôi, như những dòng thơ gầy cong mà suy tưởng.
Trường Giang (gt)
Trần Duy Trung - Nam Nguyên - Nguyễn Loan - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Phan Đạo - Phan Nam - Nguyên Hào - Nguyễn Nghĩa - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Thanh Hải
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
ĐỖ THÀNH ĐỒNG
Trương Đình Phượng - Hạ Nhiên Thảo - Ngô Hoàng Anh - Nguyễn Tân Dân
PHẠM QUYÊN CHI
“Phím sông Hương ngân lên từ phố núi” - là tiêu đề của báo cáo tổng kết sau đợt sáng tác của Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế ở Đắk Lắk trong những ngày đầu tháng 12/2017 vừa qua của nhà thơ Võ Quê.
THẠCH ĐÀ
Lê Hào - Võ Ngột - Phan Bùi Bảo Thy - Nguyên Quân - Trần Văn Liêm - Triệu Nguyên Phong
Hoàng Thu Phố là bút danh của Nguyễn Minh Ngọc, sinh năm 1985 ở miền núi Yên Bái, hồi hộp gửi đến Tạp chí Sông Hương những dòng thơ ban đầu và đã có duyên.
NGUYỄN HẢI TRIỀU
VŨ TRỌNG QUANG
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
NGUYỄN THỤY VÂN ANH
Tên thật Nguyễn Thị Giáng Vân, sinh năm 1959 tại Nghệ Tĩnh. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn, Đại học tổng hợp Hà Nội, 1980. Đã công tác tại Công trường Thủy điện Hòa Bình, biên tập viên Báo Phụ nữ Hà Nội. Tập thơ đầu tay: Năm tháng lãng quên, Nxb Thanh niên, 1990.
ĐÀO NGỌC CHƯƠNG
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
Lê Ân - Thảo Nguyên - Thy Lan
VŨ THANH HOA