Nhà thơ Lý Hoài Xuân - Hải Bằng ký họa
LÝ HOÀI XUÂN Nơi tôi để nhớ Nơi bông lúa uốn câu soi mặt nước Tỏa hương trong nỗi nhớ người xa Đời sau nhận từ trái tim đời trước Những hạt vàng lấp lánh phù sa Nơi đàn cá lượn lờ rung sóng bạc Tôm búng càng thức giỡn sao khuya Chú cò trắng lội tìm mồi ngơ ngác Tổ con chim cun cút canh đường đi Nơi lặng im đất vặn mình biến hóa Nở sinh nghìn câu tục ngữ ca dao Dòng mương chở đám mây trôi yên ả Ráng chiều vàng pha lửa ngỡ chiêm bao Nơi anh được gặp em ngày gặt hái Bên đê, ngồi, chung một mo cơm Em trao anh vụng về nhành hoa dại Bồi hồi anh lạc giữa mùi thơm Ôi cái nơi ríu ran lời chiền chiện Bên luống cày mẹ đẻ rơi anh Anh bắt dế, thả diều, say én liệng Bỏ cơm chiều, mẹ phạt vào chân Chính nơi ấy là nơi dài ngọn gió Khi trăng quầng khao khát trận mưa giông Cha hiểu trời qua sắc màu ngọn cỏ Anh hiểu em qua công việc cấy trồng Là nơi ấy trong anh giờ chưa ngủ Giọt mồ hôi thổn thức niềm đau Đất dẫu cũ, người ơi xin đừng cũ Cho nơi cây để nhớ mãi nguyên màu. Lặng im bàu tró Lọc qua cát mịn, lấy từ mưa Nguồn nước bây giờ có khác xưa? Biển mặn kề bên mà vẫn ngọt Đất thần Bàu Tró lạ lùng chưa? Cứ ngỡ đang mơ người nguyên thủy Xuống Bàu múc nước bước quanh co Đốt lửa nướng chim vừa bắt được Nhảy reo bên vỏ ốc vỏ sò! Cứ ngỡ đang mơ đàn chim lạc Từ Bàu mang sóng biếc bay lên Mặt trời đan nắng trên đôi cánh Gió lụa mơn man ngọn cỏ mềm! Tôi như đứa trẻ trong thần thoại Hăm hở đi tìm dấu vết tiên Bỗng gặp nơi chân mình đậu lại Những đồ trang sức người xưa quên! Bàu Tró ngày xưa... ai nhớ không? Ai người gắn bó với nghề nông Dẫu đã nằm yên trong ruột đất Còn mơ lưỡi cuốc buổi vun trồng Bàu Tró bây giờ ... Tôi với tôi Lặng im trong nước trước bao đời Bóng tôi lồng bóng người thân cũ Cùng bóng mây lành không nỡ trôi. Đồng Hới, 1985 Cầu ơi!... Có gì trong quả cầu kia Mà em quyến luyến bỏ đi không đành? Cầu bay chạm đến vai anh Mang theo những tiếng trong ngần của em Chưa quen, chút nữa rồi quên Vút cho khéo! Kìa, em xem quả cầu Lửng lơ, xoay tít trên đầu Lửng lơ giữa ánh nắng mầu chiều quang Biết bao câu hỏi cầu mang Cầu không nói, chỉ âm vang tiếng mình Cầu ơi, sao cứ vô tình Để cho ta bắt ánh nhìn của nhau! (13/6-85) |
Tải mã QRCode
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT
ĐÀM THÙY DƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
Nguyên Quân - Đông Hà - Tiến Thảo - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Ngã Lễ - Cao Quảng Văn - Vĩnh Nguyên - Triệu Từ Truyền - Từ Hoài Tấn - Trịnh Bửu Hoài - Phạm Bá Thịnh - Ngàn Thương - Vũ Trọng Quang - Đức Sơn - Lương Viết Khiêm - Nguyễn Thiền Nghi - Ngô Đình Hải - P.N.Thường Đoan - Hoàng Xuân Thảo
Hoàng Thúy - Hào Thiện Chân - Phương Uy - Trần Huy Minh Phương - Phan Duy - Vũ Thiên Kiều - Châu Thu Hà - Trần Thị Bích Huyền
TRẦN THỊ HUÊ
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
MIÊN ĐỨC THẮNG
Nguyễn Văn Vũ - Hường Thanh - Lê Trinh - Sơn Trần - Nguyễn Thị Nam - Trần Kiêm Thêm - Phùng Hiệu - Trần Thị Bảo Thư
Phạm Tấn Hầu - Trần Thị Tường Vy - Hồ Đăng Thanh Ngọc
Nguyễn Hoa - Lê Văn Ngăn - Y Phương - Thế Dũng
Phạm Văn Nuôi - Phan Trung Thành - Nguyễn Lãm Thắng - Tiến Thảo - Công Nam - Trần Xuân An - Nguyễn Công Thắng - Hà Văn Sĩ
Có lẽ, ngay từ những tác phẩm đầu tiên, tác giả đã đặt vấn đề tìm kiếm câu trả lời muôn thuở: “Văn chương là gì?” Ở đây, Phan Hoàng Phương mượn ý của Trần Dần, Phùng Quán để nói về mình trong nỗ lực đó (bài Đi trong mưa gió).
HỒ MINH TÂM
HOÀNG THỤY ANH
NGUYỄN THÁNH NGÃ
Nguyễn Đức Tùng - Nguyễn Tân Dân - Huyền Thư - Đông Hương - Nguyễn Bội Nhiên
Vũ Dy - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Văn Thanh - Triệu Nguyên Phong - Ngưng Thu - Nguyễn Duy Hới - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Văn Học - Đặng Văn Sử - Từ Hoài Tấn - Ngô Bá Hòa - Trường Thắng - Khaly Chàm
Ngoài chùm thơ gửi đến, tác giả Lữ Thị Mai không ghi thêm thông tin gì. Tuy vậy khi đọc thơ xong mới hay có lẽ cũng không cần giới thiệu gì nhiều; ngần ấy cũng đủ cho chúng ta thấy đó đích thực là con đường thi ca của một tác giả trẻ đang đi theo vết dấu của thủy thần…
S.H
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG