Nhà thơ Lưu Trọng Lư - Ảnh: giadinh.net.vn
Có những vườn không thuộc “Nghìn đêm lẻ” Đêm có sương trắng, ngày có nắng chan hòa Hoa đến mùa, gọi hoa Trái đến mùa, gọi trái Chẳng biết tay ai trồng Chẳng biết tay ai hái Chim không hề đụng tới Gió phong kín mùi hương Có những kẻ qua đường Vẫn gửi chút mồi hôi trả nghĩa… Xưa: đây có buổi họp rừng nắng xế Buổi họp dưới những vì sao Chia nhau chút chút hương cau Từng trái mãng cầu, từng múi bưởi Nơi đây có tiếng chào, không ngoảnh lại Anh đi! Em đi! Đồng chí đi Đường đầy bóng sói Phải xóa từng dấu chân Mà đời có những mắt nhìn Không xoá nổi? Có những giọng nói Có những giọng cười… Trong hầm mẹ, trưa nay Con nghe tiếng gà thôn bất chợt Ai biết? Gà ơi! Tiếng gà chót Của đời ta? Nếu em biết trước Ngày mai sẽ vĩnh biệt Em ơi! Em có mở đôi môi trinh tiết dâng đời? Nếu anh biết trước Chi bộ phải xóa ba lần Nơi hư không Chắc anh nghĩ: “không chỉ có thế! Nếu phải chết ba lần Thì sống một lần Phải xứng một lần hơn Giữa mùa hoa đỏ nở”. Chi bộ mình, đồng chí ơi! Giặc đã ba lần xóa sổ Sông cạn bao phen, sông chẳng dứt dòng Da tóc nầy còn xanh mãi với cây trồng Em vẫn có chim đêm, ngày có chim ngày ríu rít! Giữa những hàng cây bất diệt Võng tháo rồi, nghe mãi sóng chao trăng Huế Hà Nội 1983 Qua đèo Hải Vân Biển xanh chi lắm, biển mình ơi! Nắng sao gắt thế, nắng trưa ngày Mây đèo lửng thửng, chim đâu vắng? Chỉ có tôi và ngọn gió say. Bên kia Đà Nẵng, bên ni Huế Gió tự dòng Hương đã chạm mây Trời say muốn ngã theo màu tím Lòng say muốn ngã giữa vòng tay Dội nước vào tóc cho anh tỉnh Anh sẽ như chim hót cả ngày Anh chẳng soi gương tìm lại tuổi Theo dòng mắt cũ, thuyền anh bay. Huế 1-8-1983. (4/12-83) |
Tải mã QRCode
Nguyễn Đạt - Đoàn Minh Châu - Phùng Tấn Đông - Đinh Cường
PHẠM TẤN HẦU
Tình yêu luôn là một huyền thoại và lịch sử kể qua câu chuyện Huyền Trân.
Và giống như một người mù
Tôi trở lại quê hương dưới mùi thơm của hoa nhài.
P.NERUDA
NGUYỄN PHÚC VĨNH BA
Lời người viết: Biết tin hiền thê của người bạn vong niên qua đời quá muộn, ghé thăm và nghe bạn than thở nỗi lòng, bỉ nhân không cầm được lòng xúc động. Thấy ông lão tám mươi rưng rưng khóc vợ, kể lể bao vui buồn ngày còn đủ vợ chồng, bỉ nhân xao xuyến vô cùng. Thay bạn, bỉ nhân viết quấy quá đôi hàng văn tế, chỉ mong nói hộ bạn nỗi niềm đau khổ đó. Than ôi! Chữ nghĩa cũng chỉ dành cho người sống đọc. Còn người đã khuất thì liệu có biết thấu chăng?
HÀ TÚC TRÍ
Đinh Cường - Nguyễn Ngọc Phú - Tần Hoài Dạ Vũ - Châu Thu Hà - Vi Thùy Linh - Đinh Thị Như Thúy - Nguyễn Nhã Tiên - Hà Duy Phương - Chử Thu Hằng - Thùy Nhiên Trương Hà
NGUYÊN QUÂN
VŨ THỊ MAI OANH
(Viết cho ai yêu thiên nhiên Nhật Bản)
HẢI HẠC PHAN
NGUYỄN TRỌNG TẠO
Khaly Chàm - Phan Hoàng - Trần Hữu Dũng - Phan Hoàng Phương - Vũ Thiên Kiều
KHẾ IÊM
Lynh Bacardi, tên thật là Phạm Thị Thùy Linh, sinh ngày 03/04/1981. Làm thơ, viết văn, đồng thời là một dịch giả chưa từng học qua trường lớp chính quy nào. Đến với thơ văn từ năm 2003, Lynh Bacardi không ngừng nỗ lực cách tân và đã tạo cho mình một lối viết đầy bản sắc trong thế hệ trẻ luôn có ý hướng cách tân hiện nay. Thế mạnh của Lynh chính là sự vượt thoát trong tư tưởng, dám bội ước với lối thi pháp truyền thống và nói lên được những khát vọng của giới nữ.
XUÂN CAO
VĂN CAO
Tần Hoài Dạ Vũ - Nguyễn Thanh Mừng - Phạm Nguyên Tường - Nguyễn Nguyên An - Lãng Hiển Xuân - Trần Tịnh Yên - Nhất Lâm - Nguyễn Đông Nhật - Trương Văn Nhân - Miên Di - Nguyễn Lãm Thắng - Huỳnh Thúy Kiều - Ngàn Thương - Hoàng Cát - Đức Sơn - Lệ Thu - Hồng Vinh - Ngô Thiên Thu - Lưu Ly - Ngô Công Tấn - Nguyễn Minh Khiêm - Nguyễn Khắc Thạch - Nguyễn Thường Kham - Từ Hoài Tấn - Nguyên Tiêu - Phan Lệ Dung - Phan Trung Thành - Tôn Phong - Trần Áng Sơn - Lê Ngã Lễ - Trần Vạn Giã - Từ Nguyễn
ĐẶNG NHẬT TRUNG
HOÀNG NGỌC QUÝ
NGUYỄN MAN KIM
NGÔ ĐÌNH HẢI
Đinh Thu - Nguyễn Văn Thanh - P.n.thường Đoan - Trần Nhuận Minh - Trọng Hướng - Lâm Anh - Đoàn Mạnh Phương - Đỗ Hàn - Trần Phương Kỳ - Nguyễn Văn Quang - Nguyễn Loan - Triệu Nguyên Phong - Kiều Trung Phương - Nguyễn Thiền Nghi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Đạt - Trường Thắng - Lê Nguyễn - Trịnh Bửu Hoài