Nhà thơ Lưu Trọng Lư - Ảnh: giadinh.net.vn
Có những vườn không thuộc “Nghìn đêm lẻ” Đêm có sương trắng, ngày có nắng chan hòa Hoa đến mùa, gọi hoa Trái đến mùa, gọi trái Chẳng biết tay ai trồng Chẳng biết tay ai hái Chim không hề đụng tới Gió phong kín mùi hương Có những kẻ qua đường Vẫn gửi chút mồi hôi trả nghĩa… Xưa: đây có buổi họp rừng nắng xế Buổi họp dưới những vì sao Chia nhau chút chút hương cau Từng trái mãng cầu, từng múi bưởi Nơi đây có tiếng chào, không ngoảnh lại Anh đi! Em đi! Đồng chí đi Đường đầy bóng sói Phải xóa từng dấu chân Mà đời có những mắt nhìn Không xoá nổi? Có những giọng nói Có những giọng cười… Trong hầm mẹ, trưa nay Con nghe tiếng gà thôn bất chợt Ai biết? Gà ơi! Tiếng gà chót Của đời ta? Nếu em biết trước Ngày mai sẽ vĩnh biệt Em ơi! Em có mở đôi môi trinh tiết dâng đời? Nếu anh biết trước Chi bộ phải xóa ba lần Nơi hư không Chắc anh nghĩ: “không chỉ có thế! Nếu phải chết ba lần Thì sống một lần Phải xứng một lần hơn Giữa mùa hoa đỏ nở”. Chi bộ mình, đồng chí ơi! Giặc đã ba lần xóa sổ Sông cạn bao phen, sông chẳng dứt dòng Da tóc nầy còn xanh mãi với cây trồng Em vẫn có chim đêm, ngày có chim ngày ríu rít! Giữa những hàng cây bất diệt Võng tháo rồi, nghe mãi sóng chao trăng Huế Hà Nội 1983 Qua đèo Hải Vân Biển xanh chi lắm, biển mình ơi! Nắng sao gắt thế, nắng trưa ngày Mây đèo lửng thửng, chim đâu vắng? Chỉ có tôi và ngọn gió say. Bên kia Đà Nẵng, bên ni Huế Gió tự dòng Hương đã chạm mây Trời say muốn ngã theo màu tím Lòng say muốn ngã giữa vòng tay Dội nước vào tóc cho anh tỉnh Anh sẽ như chim hót cả ngày Anh chẳng soi gương tìm lại tuổi Theo dòng mắt cũ, thuyền anh bay. Huế 1-8-1983. (4/12-83) |
Tải mã QRCode
NGUYỄN CÔNG THẮNG
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT