LƯU MINH HẢI
Ảnh: internet
Thơ 1-2-3
1.
Cha tôi độc thoại với vết thương
Vết thương sần sùi gom đầy ký ức
nửa bàn tay cha còn lại nhức quá nửa đời.
Lý tưởng lạc bay trên nòng cao xạ
đôi miền nối lại quê hương
nửa bàn tay nơi chiến trường đêm đêm giờ thao thức!
2.
Lòng vẫn thương câu ca dao
Như những giọt thơm ứa từ bầu vú mẹ
kết nụ đơm hương hạnh phúc dâng đời.
Anh tắm hồn mình và lớn lên bằng vị mồ hôi
bằng lời mẹ ru “gừng cay muối mặn”
và giờ đây anh lại hát rằng “qua cầu gió bay”!
3.
Gặp người đàn bà trong ý nghĩ chiều đông
Vẩn vơ trong màu khói cũ
Người đàn bà mang những sợi ký ức ngang qua chiều.
Ai nhặt được mấy ý nghĩ mồ côi vừa rớt
Người đàn bà lặng đi không ngoái lại
Tôi mộng du nghe kinh cầu.
Sắp xếp lại mùa thương
Gỡ mấy cọng buồn vương
bên trời vàng úa
người xa xôi
tình biệt li từ bao mùa xưa cũ
những phôi phai
lổ loang sắc lá
dở dang bản tình ca
ai bỏ quên trên mấy ngón phím gầy!
Mùa thu
đánh giấc mộng ngàn năm
không quên khoác những vàng phai
cho người tình cũ
tôi về cởi những nút đam mê
lục lại thư tình
trên màu xác lá
ngày thiên thanh
biếc ngon giấc ngọt lành
vội vã
sắp xếp lại mùa thương
ký họa lại chính mình
cho ngày đơm sắc nắng
tình say men nồng
bản tình ca phối lại những mênh mông
nghêu ngao ca hát
bềnh bồng
thương ơi
em hãy đến bên đời
tôi nhặt hết nắng
đan trời yêu thương
mùa đi trong cõi vô thường
ta cần ở lại dâng hương cho đời
thương chi thương lạ
í à í ơi…
Haiku
1.
Trong lòng núi sâu
ngồi tụng thơ bên sương và đá
chữ tỏa hương ấm nhà.
2.
Bìm bịp về tổ
sải đôi cánh hoàng hôn
tiếng vọng vào vách núi.
3.
Ráng chiều
rải vàng khu lăng mộ
bên xóm núi quê tôi.
5.
Tối rồi
tiếng chim cun cút gọi nhau
trên đồi thông sau nhà.
.jpg)
(TCSH389/07-2021)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất