LƯU MINH HẢI
Ảnh: internet
Thơ 1-2-3
1.
Cha tôi độc thoại với vết thương
Vết thương sần sùi gom đầy ký ức
nửa bàn tay cha còn lại nhức quá nửa đời.
Lý tưởng lạc bay trên nòng cao xạ
đôi miền nối lại quê hương
nửa bàn tay nơi chiến trường đêm đêm giờ thao thức!
2.
Lòng vẫn thương câu ca dao
Như những giọt thơm ứa từ bầu vú mẹ
kết nụ đơm hương hạnh phúc dâng đời.
Anh tắm hồn mình và lớn lên bằng vị mồ hôi
bằng lời mẹ ru “gừng cay muối mặn”
và giờ đây anh lại hát rằng “qua cầu gió bay”!
3.
Gặp người đàn bà trong ý nghĩ chiều đông
Vẩn vơ trong màu khói cũ
Người đàn bà mang những sợi ký ức ngang qua chiều.
Ai nhặt được mấy ý nghĩ mồ côi vừa rớt
Người đàn bà lặng đi không ngoái lại
Tôi mộng du nghe kinh cầu.
Sắp xếp lại mùa thương
Gỡ mấy cọng buồn vương
bên trời vàng úa
người xa xôi
tình biệt li từ bao mùa xưa cũ
những phôi phai
lổ loang sắc lá
dở dang bản tình ca
ai bỏ quên trên mấy ngón phím gầy!
Mùa thu
đánh giấc mộng ngàn năm
không quên khoác những vàng phai
cho người tình cũ
tôi về cởi những nút đam mê
lục lại thư tình
trên màu xác lá
ngày thiên thanh
biếc ngon giấc ngọt lành
vội vã
sắp xếp lại mùa thương
ký họa lại chính mình
cho ngày đơm sắc nắng
tình say men nồng
bản tình ca phối lại những mênh mông
nghêu ngao ca hát
bềnh bồng
thương ơi
em hãy đến bên đời
tôi nhặt hết nắng
đan trời yêu thương
mùa đi trong cõi vô thường
ta cần ở lại dâng hương cho đời
thương chi thương lạ
í à í ơi…
Haiku
1.
Trong lòng núi sâu
ngồi tụng thơ bên sương và đá
chữ tỏa hương ấm nhà.
2.
Bìm bịp về tổ
sải đôi cánh hoàng hôn
tiếng vọng vào vách núi.
3.
Ráng chiều
rải vàng khu lăng mộ
bên xóm núi quê tôi.
5.
Tối rồi
tiếng chim cun cút gọi nhau
trên đồi thông sau nhà.
.jpg)
(TCSH389/07-2021)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT