Chùm thơ Lữ Hồng

15:39 05/10/2023


LỮ HỒNG

Ảnh: tư liệu

Tự khúc

Cha chở than về phía ngoại ô
Bóng tối òa lên mắt mẹ
Sương sẫm ven đồi củi ướt
Những hòn than chưa kịp hồng lên

Tiếng khóc vầng trăng
 tháng Giêng
Đĩa dầu in bóng…

Hơn ba mươi năm tôi chẳng dám khổ đau
Cứ cười như chim rừng đã ăn vừa quả ngọt
Lẻ bóng thị thành
Nửa đời lối nhỏ
Tháng ngày im lắng sương rêu

Đêm chữ nghĩa trụi trần
Bài thơ xoàng tôi không bán được
Mọt gỗ từng câu

Chạng vạng lòng cha
Tinh mơ tiếng mẹ
Tôi cọ mình nương náu
Bốn vách nhà thưng ván những ngày xưa.


Đêm qua

Thành phố buốt người
Khi môi anh bắt đầu lên khói trắng
Em - vì sao tàn mộng
Chẳng còn xác suất cho nhau

Bóng tối lịm dần ngõ giêng ẩm mục
Chúng ta về đâu

Hai gương mặt thành tro
 vào im lặng…

Biển khàn sóng
Núi rát thung sâu
Ai gọi tên mình giữa bóng đời điên đảo

Ngọn đèn ghì trước mặt ban mai
Hay cơn ngủ mê đêm qua đã giam cầm ta
trong con phố đầy quên lãng
Đêm như đành bỏ mặc
Xác suất nào
Cho nhau.



(TCSH415/09-2023)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất