Chùm thơ Lê Vĩnh Tài

17:00 08/01/2009
LÊ VĨNH TÀISinh năm 1966Hội viên Hội Văn nghệ Đăk Lăk

Tác phẩm đã xuất bản:
- Hoài niệm chiều mưa (NXB Thanh Niên - 1991)
- Và nỗi nhớ đã bắt đầu với gió (NXB Văn Nghệ - 2004)
- Vỡ ra mưa ấm, trường ca (NXB Văn Nghệ - 2005)
- Lê Vĩnh Tài & liên tưởng (NXB Văn Nghệ - 2006)


Bài thơ người tuổi ngựa

Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây (P.T.T)

1.
sau một tin nhắn vay thi thoi
ướt đẫm câu nói mớ
đêm không ngựa không yên cương phi nước chảy
đuổi theo nhau ngày tháng có nhau
đuổi theo nhau không còn nhau nữa

đừng chạy
ới chú ngựa cái nhìn không mí mắt
hay mắt ngựa bị đau
sao hình ảnh bây giờ như vỡ
hay mắt ngực rã rời
đêm nguyên vẹn ngực em buông vó
sự dằn xóc vó ngựa
ai hốt hoảng rạp đầu
cúi thơ ngây xuống triền dốc gió
hai nụ hoa mở mắt to hơn
ai vùi mình hơi thở
hay vó ngựa không phi vào con đường nữa
một ngã ba cỏ lạ điên rồ
hai viên bi màu đỏ
ba lần vào như mơ

ướt đẫm câu nói mớ
chỗ nằm của chúng ta
đang tràn qua một bình minh vó ngựa
chưa từng đớn đau
2.
mỏi mệt ngựa đến ngã ba
phố huyện Buôn Hồ(*) tắm con sông Tóc
như tình cờ tắm mát cánh đồng
tình cờ yêu nhau tình cờ tiếng khóc
tình cờ nặng nhọc

ta vẽ vào phố huyện lỏng then
vẽ vào em ngực trần hoa sữa
vẽ em giấc mộng chập chờn
buổi chiều tình yêu ghế đá
ngựa hoang cùng ta quay lại
mỏi mệt mơ vẽ nét cọ vào đêm
tình tự không tên ta tô màu tím
ngọn cỏ nụ hôn ta tô màu quên
ánh sao trời như mắt lênh đênh
tô màu giọt sương bây giờ đang vỡ
pha màu thương nhớ với màu thịt da
pha màu cỏ hoa tay em âu yếm
với màu xót xa...

hay ngựa hoang không trở lại khu vườn
ngày nhanh quá ai quên khép cửa
chơi trò chơi lời hứa
mai kia mốt nọ rồi ai lấy chồng
thôi bây giờ im lặng
chơi trò chơi số không

không còn một chiếc lá
nhưng không là buổi chiều
không còn một dấu vết
buôn Hồ xanh và rêu
3.
xanh đến mức đã mờ chiếc bóng
ngón tay em mây trắng trên trời
vẽ bằng ngòi bút mực
xanh của ngày xưa ơi

cầm bằng nước mắt như mưa
bước chân xuống thuyền
trống đánh ngũ liên
cầm bằng nét cọ đều tiên
gạch màu rêu vẽ ngày xưa đâu mất
lừa mũi tên bay ngược phía sau
chạm hờ ngực gió
vắng mặt giấc mơ chìm thuyền
em khước từ làm phao cứu sinh
bồng bềnh màu đỏ
-------------------------
(*): Đã thấy phố và không còn lời hẹn/gió như là sương khói vỡ trên cao/đã thấy nhớ và không tên để nhớ/se se buồn. Ngày tháng cũ lao đao/...
Và anh biết em ơi chiều nay phố/. Cũng như anh mất ngủ bơ phờ

 


Ở phòng siêu âm trong bệnh viện

máy siêu âm với hai đầu dò
phản ánh hai chấm sáng lân tinh trên màn hình
bác sĩ nói với người đàn bà: con trai
không ai nói chúng ta là ai
chúng ta từ đâu tới
chúng ta cần chuẩn bị điều gì
để không làm con rối
bị cuộc đời cắt dây

bác sĩ chỉ vào màn hình
đồ thị điện tâm đồ không ổn định
chớp loá nhì nhằn màu đỏ và nâu
không biết màu thở dài êm dịu
hoa hồng gai rất nhọn và đau
Ngày mai bay em áo gió không màu

bác sĩ không thấy trên màn hình trái tim
ướt nụ hôn con suối thèm khát
thời gian đã làm gì
lặng lẽ mũi tên bay kiếp người
hết tầm rơi xuống

bác sĩ không thấy trên màn hình đôi mắt
đang trào ra nức nở
chong chóng gió xoay xoay
tiếng khóc vỡ tan thế giới
khi già nua mới biết muộn phiền
rồi lặng im như đất

trên màn hình hai chấm sáng lung linh
bác sĩ siêu âm chăm chú viết phiếu tính tiền
không nhìn cặp đùi người đàn bà dưới váy run run...

Bài thơ về sự cả nể

sáng nay chiếc áo đỏ im ngủ
vẻ mệt mỏi của người mới đi xa
thức khuya viết câu thơ liên tưởng giấc
mơ với bậc đá...
cỏ và hát
tán lá với con suối
bóng tối với bất động
lim dim

tại sao không liên tưởng
hạnh phúc dửng dưng nỗi đau phá
giá oằn vai người nuôi cá basa
mắt người nuôi gà nỗi kinh hoàng
hố chôn dịch cúm
dường như chiều nay
chúng ta quên mất cuộc đời nhiều cánh cửa
cùng đóng lại ước mơ
với một ly cà phê Highland bốn mươi ngàn
khuyến mãi máy lạnh
quên mất người trồng cà phê ở Tây Nguyên
bốn năm rồi sáu ngàn một ký
khuyến mãi mồ hôi
khuyến mãi đôi mắt thất thần bất ngờ siêu thị
đôi mắt hú còi báo động
vô ích mênh mông

lẽ ra phải kêu lên nỗi đau cành cây gãy
chúng ta cứ hát ca ban mai mưa lá ướt(*)
chân mây thật nhiều gió và buồn
lẽ ra phải gánh nặng dự báo tro than và lửa
những tiếng động ầm vang sáng tỏ
mưa đang ngộp thở thung lũng đậm đặc kia

tách cuộc đời ra khỏi giấc mơ
một tiếng kêu như vỡ như
vỡ chảy nhựa mê man rừng cao su
chúng ta cứ hát ca ánh sáng
mơ cánh rừng cổ tích ngày xưa
xa và đêm áo đỏ dịu dàng hơn
đang cởi nút chiếc áo mưa màu xám màu
xám ánh sáng rồi sẽ phập phồng hai bậc đá hai
bậc đá nhũ hoa như thật
trong tóc mai buổi sớm rớm mồ hôi
trong mắt đêm giữ tặng phẩm
bầu trời là lá khô là
lá khô bóp nhẹ vào em
ôi đau vỡ

không ai nói gì cả
không làm sao nghe được
chỉ hát ca ban mai lá ướt
chỉ mang vào giấc ngủ tiếng chim non
chíp chiu chíp chiu

------------------------------
(*): Ta nhân danh điều gì mà hát ca vô tận/ nỗi buồn của em ta không cùng vận động/ ta đã nhục nhã rút ra khỏi đôi chân em/ im lặng ngủ quên hơn cái chết/ đen nhọn và quên...


(nguồn: TCSH số 213 - 11 - 2006)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương

  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân