Chùm thơ Lê Thị Mỹ Ý

15:49 02/06/2008
Sinh ngày 29 - 05 - 1978 tại HuếNguyên quán: Đồng Hới - Quảng BìnhĐại biểu Hội nghị những người viết văn trẻ Việt Nam 2 lần V và VIHiện đang công tác tại Khoa Ngữ văn - ĐHSP HuếTác phẩm: Thơ “Khi em mười chín”- NXB Thuận Hoá 1998.

Cuộc chia tay tháng năm

Nghĩ về nhau bằng những con đường
Những con đường ngập nước
Từ nơi ấy, mọi đứa trẻ đã ra đi
Theo những dấu chân bò
Đong đầy lũ loăng quăng không bao giờ lớn.

Rồi rủ nhau cài lên số phận mình
Tóc vàng hoe ngậm vòng nguyệt quế
Những chiếc lưỡi ăn sim và gió
Sẽ trèo lên đồi cao.

Bước đi quen bấm gót gió Lào
Những đứa trẻ trở về, soi mặt trời trong nước
Vẫn thấy chiếc bóng mình cùng lũ loăng quăng
Không bao giờ lớn.

Và trong một buổi chiều
Những con đường ngập nước
Đang làm cuộc chia tay tháng năm
Bằng những dấu chân bò khô khốc.
                                 12. 5. 2001

Khúc ca bầy đom đóm
                         
Tặng PVM

Mang trên mình đôi cánh mầu trắng bạc
Bầy đom đóm bay đêm
Như những đứa trẻ vừa mới sơ sinh
Chưa kịp nhuộm cứng đôi cánh của mình
                         đã chập chững tập bay tìm luồng sáng.

Bầy đom đóm bay dọc những con đường
Nơi vầng trăng ẩn khuất vào tán lá
Và cánh đồng ngoại ô sực nức mùi rơm rạ
Xa xa bên bờ nước chiếc thuyền neo không một bóng người.

Bầy đom đóm bay đi cùng giấc mơ biển khơi
Của linh hồn con thuyền suốt một đêm bập bềnh trên sóng
Chúng mơ những giấc mơ giống nhau về những ngày biển động
Về những ngọn gió nhỏ nhoi đã góp thành bão tố phong ba.

Đấy là những gì đã làm nên biển cả bao la
Bí mật thiêng liêng đôi cánh kia vẫn còn hứa hẹn
Một tia nắng ban mai nhẹ nhàng đến
Làm hồng rực giấc mơ của bầy đom đóm.

Trong buổi bình minh trong suốt ấy
Lấp loá những con đường tập bay
Và không một ai còn nhớ rõ giấc mơ đêm qua
Ngoài tiếng ì ầm suốt đêm dội vào đám cỏ.
                                     HN 27. 8. 2001

Bài hát tạ ơn

Mặt trời mọc trên đỉnh núi hân thưởng
Những tia nắng cuối cùng một ngày sắp tắt
Xanh mướt mùa thu đồng lúa reo lên lời tạ ơn chân thật nhất
Chiếc nón cũ rạng rỡ những nếp nhăn nhọc nhằn.

Và gần hơn, gần hơn
Ngọn gió nồm nam
Nhỏ bé tựa chính tôi đang một mình ca hát
Mặc kệ gương mặt Người hằn lên gương mặt
Vùn vụt lướt qua ô cửa đường dài.

Tôi không biết những gì đang diễn ra quanh đây
Sự lặng im trong cuộc hành trình suốt đời mong ước
Hay những vách núi chụm đầu vào nhau như một chứng tích
Rì rầm chuyện xưa.

Những câu chuyện xưa hơn những chiếc rễ hoang sơ
Xưa hơn vẹt mòn, xưa hơn biến đổi
Xưa hơn sự lặng im đang lặng lẽ lùi dần phía sau đỉnh núi
Và một vì sao đậu xuống vành nón cũ roi rói tươi nguyên.

Những gì đang diễn ra, những gì lặng im
Lời thỉnh cầu của khát khao hằng sống
Cả những cơn mơ tôi không có bao giờ
Vùn vụt lướt qua, còn tia nắng cuói cùng rồi tan vào
đường mép viền hồn nước.

Trong cuộc hành trình ấy, theo cách riêng của mình, tôi đã biết
Nhận những nỗi buồn và hát tạ ơn.
                                     Hoà Bình 28. 8. 2001

LÊ THỊ MỸ Ý
(nguồn: TCSH số 152 - 10 - 2001)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương