Chùm thơ Lê Thanh Nga

09:40 17/12/2009
LÊ THANH NGANgười thổi sáo

(Ảnh: mythuat360.com)



Tiếng trúc véo von và bờ môi biền biệt
Từ liếp cỏ xanh xao những lá mắt ưu phiền
Không ngăn nổi bàn tay gió lang thang trên hôn mê triền ngực
Sau bức mành những tiếng rên liếm vào đêm mằn mặn
Thức dậy nỗi niềm từ cây cỏ xa xăm
Nườm nượp về đâu những bàn tay ngàn năm
Những mảng màu hình đá ố vàng và những nét rêu phong loạng choạng
Nước lặng lẽ về đâu người đàn bà không biết tuổi
Lặng lẽ gọi vào triền đê ý nghĩ những nhịp buồn
Đi về đâu những hoang dại mênh mông
Khi thẳm sâu đã mệt nhoài không đủ sức cháy lên bài ca đầu tiên
                                                            và bài ca sau rốt.

Tiếng trúc véo von và bờ môi biền biệt
Có phải từ thung xa rống lên những tiếng gọi bầy
Có phải giọng cá trầm trầm nơi đáy sông sâu
Có phải tiếng ốc bò  buồn buồn từ nao nao phía cát

Ta một đời mơ giấc mơ bay lên của loài chim cánh cụt
Tóc mộng du vỗ sóng ngang trời.


Với Huế


Tôi lang thang đi tìm một ngụm Huế
Hương Giang buồn nấp sáng chiều hôm
Có chiếc lá mộng du vào hoàng thành và lắc lư
                                                cười một nguồn cơn bỏ ngỏ
Xa xăm tiếng cá quẫy đuôi buồn

Tôi thăm thẳm vào chiều trước những mái cong
                                    lặng thầm hóa đá
Đối diện với trăm năm
Thấp thỏm trước chính mình
Bao thế kỷ lần lượt tàn trong câu hát
Chỉ nước muôn đời vẫn thản nhiên xanh

Tôi nghe tiếng bước chân khuơ gió
Chiếc bóng vàng son lảo đảo đến bên thành
Gương mặt vua hoang tàn như miếu đổ
Một mình nghe rong rêu
                                   
Huế 1996

(123/05-99)



 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương