Chùm thơ Lê Khánh Mai

15:52 05/02/2009
Những con sóng không nơi khởi đầu, không hồi kết thúcdồn đuổi nhau đầy ắp biển ngoài kiatự vỡ mình ra, tự thu về nguyên vẹnTa biết lắm biển ơi, người chẳng đau khổ bao giờ...


LÊ KHÁNH MAI

Biển thầm

Những con sóng không nơi khởi đầu, không hồi kết thúc
dồn đuổi nhau đầy ắp biển ngoài kia
tự vỡ mình ra, tự thu về nguyên vẹn
Ta biết lắm biển ơi, người chẳng đau khổ bao giờ
Những gươm đá dựng bên gành sắc lạnh
con sóng rơi đầu, con sóng lại chồm lên
chai lì những vết thương
chai lì muôn khát vọng
có phải - vĩnh hằng kia làm biển vô tình

Giữa biển thầm - mặt đất
ta - con sóng buồn luôn tự vỡ mình ra
ta biết lắm ta ơi, bao nhiêu khởi đầu bấy nhiêu kết thúc
những mảnh hồn chắp mãi chẳng vẹn nguyên

Tâm khúc

Vịn gió tôi bay
dù mặt đất vẫn nồng nàn hoa trái
thương cánh bay vụng dại
chưa một lần chạm được đỉnh mây

Thắp lên niềm kỳ vọng bầu trời
tôi ký thác hồn mình nơi cao xanh vời vợi
dù có thể sau ngàn mây kia
là thăm thẳm một cõi hoang lừa dối
thì người ơi
tháng năm còn lại
trái tim tôi kiêu hãnh, tổn thương

Điều huyễn hoặc vốn là điều
                                       tàn nhẫn
nhưng đôi khi cứu vớt được
                                          linh hồn

Rồi mai gió lật chiều, cánh rã
hát khúc lưu đày về chốn hư không
Bao xót đắng mình tôi thanh lọc
cơn mê này buốt trong.

Nhà thơ nữ bứt phá

Người khuyên: thơ nên bám vào đời sống
bạn chê thơ ta cũ rồi
ta cũng chán điệu thơ đều chằn chặn, hiền lành, ướt đẫm
vang tự hồn sâu: phải sống khác thôi
không sống khác không thể nào viết được

Mơ hồ tiếng gọi phía chân trời
nhưng tiếng gọi từ máu là rất thực

Gom từng đồng còm nhuận bút ta đi hoang
vừa khỏi nhà đã thân gái dặm trường
đi đâu? Về đâu chợt nhận ra mình chưa bao giờ định trước
bạn gái làm thơ đôi người thân thiết
điện thoại, thư từ chẳng vợi khát khao
bạn có giống ta - đời trôi chảy
mái nhà yên, vợ chồng, con cái
một việc làm - số phận đóng đinh
vài gương mặt thân, sơ ngày nào cũng gặp
thuộc từng nếp hằn mi mắt
nhàm quen, cử chỉ, dáng hình

Gặp bạn, ta suýt khóc
bạn ở nhà thuê hết cả lương
ngày ngày cày trên trang báo
câu thơ yểu mệnh đêm trường
một kiếp tình chỉ toàn mây với gió

Bạn cùng ta “bứt phá”
lang thang, quên mình là đàn bà
sông đấy - như ta lững lờ
cây kia - giống mình tù hãm
bao đền đài thơ sừng sững
ta gieo xác chữ, ích gì?

Về nhà
con vui thoát việc bếp núc
mắt ai ngun ngún buồn

Ta ru bình yên ngày thường
oan nghiệt phận thơ -
                tiếng kêu máu vỡ.

(nguồn: TCSH số 191 - 01 - 2005)

 

 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • NGUYỄN ĐÔNG NHẬTTrở về

  • TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân

  • NGUYỄN HOADự cảm

  • Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú

  • Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương

  • Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi

  • Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung

  • ĐÀO DUY ANHLời nói dối

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông

  • LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.

  • Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc

  • LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).

  • Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh

  • Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam

  • LƯƠNG NGỌC AN               (Trích Phác thảo những lời ru)

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng

  • Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang

  • MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối

  • LÊ THANH NGANgười thổi sáo