Chùm thơ Lê Ân

15:42 14/01/2022


LÊ ÂN

Huyền xưa
               (Tặng B.P)

Người vẫn thường ngồi một mình khỏa chiều mây ngơ ngác thầm từng giọt huyền xưa mưa tím gió triền sông

Trăng khỏa tình sầu đông ngập ngừng ngọn sóng mơn man em lạnh nhạt cuồng mê chật chội vòng tay mải miết dỗi hờn

Phút thinh lặng phiêu bồng vò nhàu bao âu lo vụn vặt đêm gì em bất ngờ khỏa bờ môi hàm tiếu miền hương mọng gió... đòi hồn tôi rong chơi

Giấc mơ ngày khỏa hương vào đêm thao thức ngọn đèn không nỡ nhạt nhòa giọt nước mắt em thầm thương mang rơi vào khuya ai đầy gió

Buồn thanh khiết từng xa xôi của nhớ ngày em khỏa phù dung ghì câu thơ tôi lên cơn thánh thót mấy giọt rằm...


Giao thức
               (Gửi ngày xưa Phổ Đồng)

Có những nguệch ngoạc điên khùng thuở mặt trời mọc lên màu cổ điển hoàng hôn trôi ngơ ngác miền sóng phục hưng bèo bọt vùi sương khói hàn lâm trong những ấn tượng buồn...

Có ánh sao lạc chiều ngậm hạt lửa thiên di qua thời nhân sinh lận đận di trú tiếng thở dài qua đêm choàng bóng ma trơi đào bới miền vô ngôn nguồn cội tìm mấy giọt đời thao thức nơi hố đen huyền xứ tro than...

Có giọt tình buông thả những giấc mơ tiền chiến mù khơi thầm lăn lóc nẻo về chiêm bao lời cầu tự hoài thai nơi tháp nhớ mưa bay chân trời xanh buốt từng “cọng buồn cỏ khô” phơi duyên tiền kiếp...

Có làn khói dầm mưa giáng sinh lênh loang màu nắng cánh đồng chiều sót mấy tiếng chim gọi nhau nhặt từng hạt đời bỏ quên nơi bờ gió hanh hao những vệt bùn non và những cọng rơm vàng chưa kịp phai mùi trầm ngâm châu thổ...

(TCSH394/12-2021)




 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất