Cỏ xanh em Chạy trốn anh chạy trốn ngày lên dịu ngọt khuôn viên mắt tròn tiếng chim rơi mắc vào bụi cỏ cũng đô thứ lũ dế than khan giọng mùa hạ đỏ đôi môi em anh chạy trốn vùng cát tênh hênh gió giàn giụa giọt nắng mồ hôi em thơm tràn phố biển sóng vỗ bờ em luểnh loảng khua nhặt ký ức no đầy hơi thở sương mù hoang mang anh chạy trốn đêm chìm vào đất miền cao em nguyệt bạch ơ hờ câu thơ nào vừa rụng áng mây im lìm ngủ đậu trần truồng đỉnh sắc chênh vênh giọt nước mắt em dính vào mấy khuy áo mở toang chạy trốn ngọn tóc loang loáng bạc cỏ em xanh… Đằng sau mây trắng Đằng sau mây trắng không có những trần truồng cơn cớ lặng im hoang tàn ngôi làng sau cơn lũ quét, lặng im bơ vơ dải yếm tháo tung rồi bỏ vào cơn gió chênh chao trông ngóng, lặng im đêm cờ phướn rưng rưng giọt mẹ chết điếng xác con tàn hơi, lặng im chân kiến kiếm tìm loay hoay quanh đáy cốc trơn trợt… Đằng sau mây trắng không nưng nức tiếng thở dài của chị tháng chạp lầy bùn phiên chợ cơn giông, không tiếng chiêng kinh cầu bỏ ngỏ mùa thu cỏ đau quặn mình vàng vỏ, không bóng cha rộc rạc lưng nắng trưa hè đỏ lửa chú bò tức tưởi gặm nát mùa khô… Đằng sau mây trắng mở cửa chiêm bao he hé ngực trăng mênh mông ánh vàng đầy vun rộn ràng, ngân ngấn nồng nàn anh về lùa dậy tháo bỏ em vướng víu lụa bạch u trầm tháng giêng quàng xiết một cành môi thơm một nhành phong lan a ha a ha áo em tan mây qua cầu sạt lở nỗi buồn buông xó… Đằng sau mây trắng… Vắt Vắt qua bầu trời mờ cánh chim nhỏ Vắt ngang dòng sông trổ nụ hồng Vắt ngực tình em bay hương cỏ Vắt suốt mùa đợi một ngóng trông Vắt qua bầu trời cánh chim nghiêng Chiều bay Không tì vết Mây là thực thể Niềm tin tự mọc trên sườn dốc Vắt ngang dòng sông trổ Một nụ hồng Không cầu không nón (*) Cầu, nón màu vật chất Nụ hồng lễ vật Tâm linh Vắt ngực tình em bay hương cỏ Không quê mùa bồ kết Không hiện đại Michael Kols Cỏ dại anh dịu dàng mơn trớn. Lạ Vắt suốt mùa đợi một ngóng trông Nghe tiếng rơi tro bụi độ lệch một coma (**) Chết không có gì phải đợi. (nguồn: TCSH số 235 - 9 - 2008)
--------------- * nón: chiếc nón của công án Thiền ** coma: thuật ngữ âm nhạc, bằng 1/9 ton |
Tải mã QRCode
Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương
Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu
LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.
PHAN TRUNG THÀNH
Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân
PHẠM XUÂN PHỤNG
TỪ HOÀI TẤN
LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).
TRẦN ĐỨC LIÊM
Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như
Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên
DUY TỪ
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
Tường Thi (gt)
LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.
Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.
(SHO). Người đã ra đi thật rồi
Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp
Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân
NGUYỄN PHI TRINH
NGUYỄN DUY