Ảnh: Internet
Tôi đã gặp những cánh vạc bay giữa ban ngày Không rơi một tiếng kêu Những cánh vạc uốn cong bầu trời Sải cánh mỏi phía chân trời chớp sáng Đâu rồi tiếng vạc kêu sương Trăn trở tôi không ngủ được Sân rêu sáng ra đầy nước Đồng xa mờ nhạt cánh cò Thảng thốt biết mình vắng mẹ Mùa đông dài ngủ quên trên đồng đất Ngủ cùng ca dao Trang sách lật nghe như gió thoảng Mà bàn tay mẹ chịu bão giông Cho cây lúa thành thơ Thành ví von câu hát Không một tiếng than Mẹ như cây lúa Bất tử lặn vào ca dao Mẹ ơi ! Con mãi đi tìm... Ga Truồi Ga Truồi tên chỉ thường thôi Em lên bỗng sáng chỗ ngồi trong toa Em từ đỉnh núi bước ra Hải Vân biến ảo làn da em rồi Để tô quen với ga Truồi Để nghe giọng Huế ngọt môi lời chào 6-4-2000 (137-07-00) |
Tải mã QRCode
TRẦN PHƯƠNG KỲ
TRẦN TỊNH YÊN
TRẦN THỊ HUÊ
PHẠM THỊ NGỌC LIÊN
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyên Hào
Nguyễn Hữu Phú - Lâm Hạ - Lâm Tẻn Cuôi
LÊ VI THỦY
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
Từ những cảm trạng thường nhật đặt trong sự giao cắt với đời sống nay lại được quy đổi thành những cảm thức khá chân thật đặt trong những rung chấn thì thầm của tâm cảm, thế giới trong thơ của Nguyễn Thúy Quỳnh hiện lên với những sức sống động cố hữu của nó.
PHAN VĂN CHƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
TRẦN QUỐC TOÀN
Hồ Tấn Phong - Nguyễn Loan - Hà Nhật - Nguyễn Minh Khiêm - Bạch Diệp - Ngàn Thương - Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Thiền Nghi
Nghiệm về sự chết qua từng nhịp thở mong manh, không dễ ai cũng lặng chừng thấu cảm. Người thơ thấy bóng đêm khi vầng dương rạng rỡ và cái đầu nghiêng hẳn về một giấc mơ.
Tác giả trẻ Đặng Thiên Sơn soi vào tưởng tượng hầu tìm kiếm bản thể khác của đời sống, lặng lẽ như tiếng dế đêm thâu, như ánh sáng đom đóm chiếu xuống tuyền đường ký ức.
Sử Khuất giới thiệu
Nguyễn Hoàng Thọ - Phùng Tấn Đông - Đỗ Quyên - Hà Văn Sỹ
HOÀNG VÂN KHÁNH
HOÀNG THU PHỐ
NGUYỄN TÂN DÂN
NGUYỄN THỊ NAM
Nguyễn Khoa Điềm - Trần Vạn Giã - Huỳnh Minh Tâm - Đinh Thị Như Thúy - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Thụy Anh - Nguyễn Thị Hải - Trần Duy Trung - Từ Nguyễn