HUỲNH LÊ NHẬT TẤN
Tôi là bóng đèn tròn
Nằm ngủ tôi cởi ra mọi thứ
Trên dưới thân hình nở ra hai quả trứng pha lê
Nó như hai viên đá âm dương chói lòa da thịt
hiện nguyên tế bào li ti chúng hỏi nhau về một dấu chấm...
Ủ mình bằng chất men ở màn đêm đen
Tôi biến thành sợi tơ sáng rực hong nóng
trong căn phòng thủy tinh tròn căng
nhả ra miền không khí ngạt thở
nước năng lượng chảy đầu ngón chân tay
chúng bị cong xuống tụ luồng khí âm vang
nơi các nghệ sĩ Opera vô hình đang cất tiếng hát
hình khí vo nhau với bụi vi khuẩn
lượt lờ giao cấu bằng va chạm
tôi hít chúng vào lá phổi
tôi nhai tất cả thứ bé nhỏ so với cái miệng
tôi nuốt nước bọt hát bài đồng dao bé dại
Mùa hè nóng oi bức
giọt sương ươm lên đồng lúa vàng
tỏa hương mùi thơm trinh nữ thoát y
Nàng đây rồi. Với hàng triệu con đom đóm dán lên cơ thể
hóa thành pho tượng vàng rực
Loài ấu trùng và cả tôi đều ngủ đông
Trăng lưỡi liềm đong đưa
sợi tơ đỏ trong lò luyện thép
râu tóc lông lá mọc rực phát sáng bốc mùi khoái cảm
Bóng đèn bật sáng. Tôi sẽ mọc cánh dạo quanh
trò chuyện với nhiều cô gái nõn nà
ánh đèn tắt đi bóng tan
Chớp hiện ra cuộn dây đan rối. Bóng tình vụt với loài khỉ già
trong rừng sâu đu bay.
Tự sự tháng chín
Một vòng cung đời bước lặng đi
ta đếm bằng hơi thở buồn
tâm khởi bằng thứ tự ánh sáng nguồn
long lanh suốt chuyện ngàn đêm
Mặt trời trong mắt em đó.
Tiếng còi tàu xe vụt đi qua rất nhanh
trong trí nhớ đường thẳng tím bầm
vết nhơ lửa cháy đọng lại
Màu xám tro tàn
vùng trinh ảo ảnh khoáy ra
Trời nắng chang chang
hành giả chạm đôi chân đất
giọt mô hôi đổ tượng hình cánh đồng muối tan
lòng trắng tinh đánh quên tội ác
người đó đã nghe tiếng gió vù bên tai
sương rơi trên xác lá
điệu nhảy thương yêu gọi về
Trăm quả bóng muôn màu khắc ghi
chúng căng bay tung lên
thông điệp hỏi ông trời
mặt đất sao cứ đọa đày
Những cánh cửa màu vàng
sợi dây nước xanh sóng trói nhau
bốn hướng quay vòng
lòng người ta thác chảy
Con thuyền trên dòng sông khô cạn
Tôi bước đi...
qua nỗi buồn mưa chiều dông
(SH311/01-15)
Tải mã QRCode
THIÊN DI
Võ Văn Luyến - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyên Như - Nguyễn Thị Liên Tâm
TRẦN XUÂN TRỌNG
Chung Tiến Lực - Nguyễn Văn Thanh - Lê Viết Xuân - Lê Khắc Dinh - Lê Điểm - Trần Thị Tường Vy
“Uống lầm một ánh mắt/ Cơn say theo nửa đời”. Nhắc hai câu thơ này, có khi nhiều thế hệ học đường sẽ khá bất ngờ vì tuổi trẻ của mình đã từng lẩm nhẩm đọc và nhớ trong cõi tương tư tuổi hoa mộng.
NGUYỄN TRỌNG LĨNH
NHẤT MẠT HƯƠNG
NGUYỄN HỒNG
NGUYÊN QUÂN
KIM LOAN
LÊ NGUYỆT
Ngôn từ là một cách thức tiếp cận mọi khả thể của thế giới quan khá hữu hiệu, mà những con người làm công việc thực hành nghệ thuật tĩnh về lĩnh vực điêu khắc, hội họa và âm nhạc như Lê Trọng Nghĩa luôn mong muốn chạm đến từng khoảnh khắc của sự sống, sự tồn tại.
NGÔ MẬU TÌNH
LÊ HẢI KỲ
HUỲNH THỊ QUỲNH NGA
Đông Hà - Võ Ngột - Bùi Việt Phương - Trần Nam Phong - Nguyễn Thị Bội Nhiên - Lưu Xông Pha - Hà Văn Đạt - Trần Quang Phong
NGUYỄN THỊ KIM NHUNG
NGUYỄN KHẮC THẠCH
Có những lúc tưởng chừng mọi ranh giới giữa thơ và con người thơ không còn nữa. Thấy người là thấy thơ và ngược lại. Nhiều khi bị rợn ngợp không chụp bắt kịp những cái bóng trong vũ trụ của thơ và con người thơ ấy. Nhưng rồi vẫn tiếp tục dõi theo để được khám phá tầng tầng lớp lớp ý tưởng, ngôn từ ngồn ngộn chảy tràn ra mỗi giờ mỗi phút mỗi giây. Với những chiếc đồng hồ tan chảy trong bức tranh The Persistence of Memory, Salvador Dali chọn cách nắm bắt thời gian bằng hội họa, còn anh vẽ thời gian bằng thơ, bất tận, đều đặn như từng nhịp thở tích tắc từ trái tim anh vậy.
NGUYỄN ĐỨC BÁ