Chùm thơ Huyền Thư

10:32 15/02/2016

LTS: Huyền Thư, tên thật là Tăng Thị Huyền Anh sinh ngày 29/11/1997. Quê quán: Phú Lương - Đông Hưng - Thái Bình. Hiện Huyền Thư đang học tập tại: Wellington, New Zealand.

Cô gái tuổi 19 này mới bắt đầu viết từ 2015 nhưng đã có sách xuất bản (in chung) “Viết cho mùa gió trở”, và nhiều tác phẩm xuất hiện trên nhiều trang văn chương Việt.
Thơ Huyền Thư có cách nghĩ và diễn đạt rất trẻ:
- Cắt tóc bao lần cũng không biết sao để hồn mình trẻ lại;
- Hết lòng cho người ta... để cuộc hai mươi có thêm thứ để dành!...
Song cũng nặng những suy tư, trách nhiệm của người trẻ.
Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của Huyền Thư, nhân ngày đầu xuân Bính Thân 2016



ĐỂ DÀNH CHO HAI MƯƠI

Em về để bắt đầu hai mươi
Mùa xuân từ căn nhà có cây lộc vừng hoa xoè bừng đỏ
Ngồi nhìn mưa phùn ướt đêm nằm trên lá ngủ
Lá ngả xanh xao như thể hai mươi sẽ phải mất rất nhiều
Về đội khăn tang lên đầu
Thắp nén nhang thơm cho giọt nước mắt còn nợ người thiên cổ
Mặc lại áo hồi lên năm, lên mười giờ cất vùi trong tủ
Để nhìn lại mình trước gương bằng cuộn phim đen đỏ ngày xưa
Gặp lại cậu bé hàng xóm lớn lên xa nhau, chỉ biết nói đùa:
" Đàn ông chúng mày một tay che trời, xa nào biết nhớ"
Nó cười:
" Ai bảo thế, cứ xa là khổ!
Mày cứ đi đi rồi biết không đâu đầy đủ như ở nhà."
Hai mươi hẹn lại một cuộc đi xa
Những chuyến bay một mình không có gì để dành ngoại trừ đơn độc
Mang đến chỗ người ta
làm đứa trẻ ngày xưa hay khóc
Giờ cố bao nhiêu cũng chỉ để đó... sụt sùi
Chẳng biết lấy gì mà vui
Cắt tóc bao lần cũng không biết sao để hồn mình trẻ lại
Mà khóc, mà cười, mà yêu thương như hết lòng cả khi ngây dại
Hết lòng cho người ta... để cuộc hai mươi có thêm thứ để dành!


TRƯỞNG THÀNH

Một ngày nhận ra trưởng thành là sự thoả hiệp xa rời những cánh đồng đất nâu
Đặt chân trần chênh vênh ra khoảng không và biến mình thành đứa trẻ dãi dầu, trầm mặc
Mắt mình nhoà đi nơi thế gian của lòng người phản trắc
Đôi lần thổn thức nhưng lại giật mình chẳng thể cảm thông

Rồi biết nhiều hơn về những khoảnh khắc ngóng trông
Mình ngóng người xa, mẹ trông mình về nhà làm một đứa trẻ
Giá trị của đớn đau dạy cho khát khao được trở về thơ bé
Về ngày còn tin rằng đâu đó vẫn nhiều những ngã rẽ bình yên

Ngày biết mình phải trưởng thành là lúc tóc mẹ bạc thêm
Vai cha bỉ bền giờ cũng mỏi mòn mỗi chiều mưa nhức nhối
Mình làm được gì và mình ở đâu lúc họ đau buồn sớm tối?
Hay giữa lối mòn đưa đẩy tới miền đất lạ xa

Nhiều lần mong ước được trở về nơi đã sinh ra
Nằm trước hiên nhà và học thứ tha cho những ngày lòng mình đầy bão
Nhìn thấy mẹ cười dẫu đất lầy lấm lem đôi bàn chân một dạo
Ngồi ngay trên khoảnh đất nhà mình để chắc rằng đã từng thuộc về đâu

Trưởng thành không giống như âm điệu mẹ từng hát đôi câu...


CON HỎI VỀ QUÊ HƯƠNG

Con từng hỏi nhiều về định nghĩa quê hương
Cha kể cho nghe từ những tháng ngày giờ thuộc về dĩ vãng:
"Giặc Tàu, giặc Tây, giặc Pháp
Ngày ấy các cụ khổ lắm con ơi!
Nếu có đi xa, chợt thấy rưng rưng nhớ phía chân trời
Con hãy nghĩ:
'Quê hương là đôi cánh bồ câu trong tiếng à ơi ngày tìm đường về tổ' "

Cha à, 
con nhớ!
Những câu chuyện tận thuở cũ xa xưa...

Lũ bạn con thân hay tủm tỉm trêu đùa:
"Quê mày có gì đâu ngoài mùi đòng bông lúa"
Chúng đâu biết đấy là hơi thở,
là mùi mồ hôi cha đổ xuống đất bùn
Và trong con
đó là quê hương
là dấu chân biết khôn từ mấy điều giản dị

Mùa Thu năm nay về trễ
Nắng chín đậm màu trên những mái nhà ngói phủ rêu phong
Đôi tiếng kinh cầu vẳng qua ngõ hơi trầm
Đó! Tiếng quê hương bằng giọng tâm linh từ thời thiên cổ

Quê hương gọi con là đứa nhỏ
Khát tiếng mẹ ru với lúc sẻ nâu nháo nhác gọi bầy
Con gọi quê hương là hoàng hôn đỏ
Con nước sông chiều 
lấp loáng tóc dài mẹ thả như mây

Hoá ra nỗi nhớ vơi đầy
Là quê hương đó, ở ngay tim mình!

(TCSH325/03-16)




 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Có những mùa hè không nắngvà mùa thu không trăngthời gian đi trên những lối mòn không thể thấy.

  • Thời mặt đất thiếu mênh môngCá nhân lang bạt chân trầnChạy tích cực trong mọi hình thức

  • Ta đã sống, và ta còn sốngCháy hết mình vì phẩm giá kiếp ngườiTa đã trải vô vàn cay đắngNên bây giờ đời càng đẹp gấp đôi

  • ...Sao nhiều việc vẫn còn im lặng đáSức ỳ nào?Sao nhiều việc không bén nhanh như                                              cứu hoả...

  •                 Tặng Hoàng HưngCó thật ông đấy không?Vừa đi vừa đếm bướcNhững bước trầm trên trảng cátMột bước lên, lại một bước lùi về

  • ...Âm dương day trở cuộc sinh thànhMùa tinh tú phong phanh...

  • Nước cuộn xoáy chỗ sông tìm gặp biểnHãy còn nghe hương cỏ THẠCH XƯƠNG BỒ Nơi cuối sông nhớ về nguồn khắc khoảiSông hiền hòa nên được gọi sông THƠ...

  • Những đàn bà không chồngNhư những chiếc mâm cổLặng lẽ đầy rêu phong

  • Kêu sớm, kêu chiều, kêu cả hoàng hônKêu bồ đề xanh (*), kêu tượng đài trắngKêu buốt lá kim trên cây mọc thẳngTiếng kêu nhức nhức Trường Sơn.

  • ...dòng sông quê mang chuyện tình trôi mãisông ơi...

  • Lê Vĩnh Tài sinh tại thành phố Buôn Mê Thuột, hội viên Hội văn nghệ Đắc Lắc. Năm 1996 anh có mặt trong tập thơ “6 ô cửa sổ” cùng với 5 tác giá trẻ Đắc Lắc; Và là đại biểu chính thức dự Hội nghị những người viết trẻ toàn quốc lần thứ V (1998).Thơ Lê Vĩnh Tài đẹp và buồn, bảng lảng như một tiếng gõ cửa mơ hồ, để lại những ngấn sóng xao xuyến trong lòng bạn đọc.

  • Con đẻ của Khánh Hoà nhưng là con dâu của Huế. Lê Khánh Mai tốt nghiệp Thạc sĩ khoa học xã hội và nhân văn, hiện là Tổng biên tập tạp chí Nha Trang. Ngoài 4 tập thơ và 1 tiểu thuyết đã xuất bản, Lê Khánh Mai còn có nhiều thơ in trong các tuyển tập khác.Thơ Lê Khánh Mai lành mà gợi, róc rách giữa hai dòng truyền thống và hiện đại, dùng dằng giữa hai nẻo hiện thực với mộng mơ...

  • Sinh 1954 tại Nghi Lộc,  Nghệ An. Hiện là công nhân ngành in ở Huế. Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế. Tác phẩm đã xuất bản:- Lá thời gian- Tinh khôi- Chàng ca sĩ bình minh

  • Sinh ngày 29 - 05 - 1978 tại HuếNguyên quán: Đồng Hới - Quảng BìnhĐại biểu Hội nghị những người viết văn trẻ Việt Nam 2 lần V và VIHiện đang công tác tại Khoa Ngữ văn - ĐHSP HuếTác phẩm: Thơ “Khi em mười chín”- NXB Thuận Hoá 1998.

  • Tưởng chừng như dòng sông trôi chật hương                                                 bòng, hương bưởitưởng chừng như con đường quen, quen tựbao giờhình như tôi đã có lần tiền kiếpđêm thiên hà vỡ một ánh sao rơi

  • Có gì mà nhớ quêGặp sông nhìn đăm đắmThương bên lở bên bồiLo quê mùa nước lớn

  • Bãi cát nhàu muối mặnHoang dại một loài hoaAi đặt tên Cúc biểnMàu tím đỏ mượt mà

  • Em về với chị, quê xưaQuê em quê chị, bây giờ quê ai?Cách xa hút tháng năm dàiSao ngày trở lại lạnh gai cả người.

  • (Nhân lời kể của một người chơi chim)

  • Chị tôiphận gáiheo may về lơ lửng sáo diều ngânSông Bồ mười hai bếnbến nào nước đụcbến nào trong...