Chùm thơ Huyền Thư

10:32 15/02/2016

LTS: Huyền Thư, tên thật là Tăng Thị Huyền Anh sinh ngày 29/11/1997. Quê quán: Phú Lương - Đông Hưng - Thái Bình. Hiện Huyền Thư đang học tập tại: Wellington, New Zealand.

Cô gái tuổi 19 này mới bắt đầu viết từ 2015 nhưng đã có sách xuất bản (in chung) “Viết cho mùa gió trở”, và nhiều tác phẩm xuất hiện trên nhiều trang văn chương Việt.
Thơ Huyền Thư có cách nghĩ và diễn đạt rất trẻ:
- Cắt tóc bao lần cũng không biết sao để hồn mình trẻ lại;
- Hết lòng cho người ta... để cuộc hai mươi có thêm thứ để dành!...
Song cũng nặng những suy tư, trách nhiệm của người trẻ.
Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của Huyền Thư, nhân ngày đầu xuân Bính Thân 2016



ĐỂ DÀNH CHO HAI MƯƠI

Em về để bắt đầu hai mươi
Mùa xuân từ căn nhà có cây lộc vừng hoa xoè bừng đỏ
Ngồi nhìn mưa phùn ướt đêm nằm trên lá ngủ
Lá ngả xanh xao như thể hai mươi sẽ phải mất rất nhiều
Về đội khăn tang lên đầu
Thắp nén nhang thơm cho giọt nước mắt còn nợ người thiên cổ
Mặc lại áo hồi lên năm, lên mười giờ cất vùi trong tủ
Để nhìn lại mình trước gương bằng cuộn phim đen đỏ ngày xưa
Gặp lại cậu bé hàng xóm lớn lên xa nhau, chỉ biết nói đùa:
" Đàn ông chúng mày một tay che trời, xa nào biết nhớ"
Nó cười:
" Ai bảo thế, cứ xa là khổ!
Mày cứ đi đi rồi biết không đâu đầy đủ như ở nhà."
Hai mươi hẹn lại một cuộc đi xa
Những chuyến bay một mình không có gì để dành ngoại trừ đơn độc
Mang đến chỗ người ta
làm đứa trẻ ngày xưa hay khóc
Giờ cố bao nhiêu cũng chỉ để đó... sụt sùi
Chẳng biết lấy gì mà vui
Cắt tóc bao lần cũng không biết sao để hồn mình trẻ lại
Mà khóc, mà cười, mà yêu thương như hết lòng cả khi ngây dại
Hết lòng cho người ta... để cuộc hai mươi có thêm thứ để dành!


TRƯỞNG THÀNH

Một ngày nhận ra trưởng thành là sự thoả hiệp xa rời những cánh đồng đất nâu
Đặt chân trần chênh vênh ra khoảng không và biến mình thành đứa trẻ dãi dầu, trầm mặc
Mắt mình nhoà đi nơi thế gian của lòng người phản trắc
Đôi lần thổn thức nhưng lại giật mình chẳng thể cảm thông

Rồi biết nhiều hơn về những khoảnh khắc ngóng trông
Mình ngóng người xa, mẹ trông mình về nhà làm một đứa trẻ
Giá trị của đớn đau dạy cho khát khao được trở về thơ bé
Về ngày còn tin rằng đâu đó vẫn nhiều những ngã rẽ bình yên

Ngày biết mình phải trưởng thành là lúc tóc mẹ bạc thêm
Vai cha bỉ bền giờ cũng mỏi mòn mỗi chiều mưa nhức nhối
Mình làm được gì và mình ở đâu lúc họ đau buồn sớm tối?
Hay giữa lối mòn đưa đẩy tới miền đất lạ xa

Nhiều lần mong ước được trở về nơi đã sinh ra
Nằm trước hiên nhà và học thứ tha cho những ngày lòng mình đầy bão
Nhìn thấy mẹ cười dẫu đất lầy lấm lem đôi bàn chân một dạo
Ngồi ngay trên khoảnh đất nhà mình để chắc rằng đã từng thuộc về đâu

Trưởng thành không giống như âm điệu mẹ từng hát đôi câu...


CON HỎI VỀ QUÊ HƯƠNG

Con từng hỏi nhiều về định nghĩa quê hương
Cha kể cho nghe từ những tháng ngày giờ thuộc về dĩ vãng:
"Giặc Tàu, giặc Tây, giặc Pháp
Ngày ấy các cụ khổ lắm con ơi!
Nếu có đi xa, chợt thấy rưng rưng nhớ phía chân trời
Con hãy nghĩ:
'Quê hương là đôi cánh bồ câu trong tiếng à ơi ngày tìm đường về tổ' "

Cha à, 
con nhớ!
Những câu chuyện tận thuở cũ xa xưa...

Lũ bạn con thân hay tủm tỉm trêu đùa:
"Quê mày có gì đâu ngoài mùi đòng bông lúa"
Chúng đâu biết đấy là hơi thở,
là mùi mồ hôi cha đổ xuống đất bùn
Và trong con
đó là quê hương
là dấu chân biết khôn từ mấy điều giản dị

Mùa Thu năm nay về trễ
Nắng chín đậm màu trên những mái nhà ngói phủ rêu phong
Đôi tiếng kinh cầu vẳng qua ngõ hơi trầm
Đó! Tiếng quê hương bằng giọng tâm linh từ thời thiên cổ

Quê hương gọi con là đứa nhỏ
Khát tiếng mẹ ru với lúc sẻ nâu nháo nhác gọi bầy
Con gọi quê hương là hoàng hôn đỏ
Con nước sông chiều 
lấp loáng tóc dài mẹ thả như mây

Hoá ra nỗi nhớ vơi đầy
Là quê hương đó, ở ngay tim mình!

(TCSH325/03-16)




 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Đoàn Thương Hải - Nguyễn Loan - Nguyễn Khoa Như Ý - Ngàn Thương - Ngô Phù Văn - Lê Khánh Mai - Trần Hoàng Phố - Phạm Dạ Thủy - Tôn Nữ Thanh Yên - Gia Dũng - Lê Quốc Hán.

  • NGUYỄN HOAChưa cuối cùng

  • MAI VĂN PHẤNĐối thoại của thời gian

  • THI HOÀNG         (Trích trường ca "Oẳn tù tì, ra...")

  • TUYẾT NGAXem tranh tự họa của họa sĩ T.C.

  • Nguyễn Văn Phương - Lê Tấn Quỳnh - Đỗ Văn Khoái - Trần Anh Dũng - Lê Lâm Ứng - Dạ Thảo Phương - Thái Doãn Long - Nguyễn Quân - Nguyên Quân - Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Ngọc Hóa

  • HUỲNH QUANG NAMMẹ và ca dao

  • HỒ TRƯỜNG ANCòn em Hạt muối

  • LIÊN NAMVầng trăng ở Huế

  • Quang Huy - Tuệ Lam - Tôn Phong - Dương Thành Vũ - Nguyễn Thánh Ngã - Hoàng Thị Thương - Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Bắc Sơn - Nguyễn Thị Anh Đào

  • Nguyễn Hoa - Hoàng Vân Khánh - Trần Hoàng Vũ Nguyên - Nguyễn Man Kim - Võ Công Liêm

  • Nguyễn Thanh Kim - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan - Nguyễn Văn Dinh - Nguyễn Thiền Nghi - Hà Minh Đức - Lãng Hiển Xuân - Trần Quốc Thực - Lê Thái Sơn - Trúc Chi - Nguyễn Lập Em - Trinh Đường - Thúy Nga - Đoàn Thị Ký - Hải Trung - Đỗ Vinh.

  • PHẠM NGỌC CẢNHĐộng người xưa ở Cúc Phương

  • TRẦN KIÊM ĐOÀNLão lai khai bút phú

  • Nguyễn Khôi - Huỳnh Minh Tâm - Trần Vũ Long - Trịnh Thị Hà Bắc

  • HỒ TRƯỜNG ANNgõ giêng hoài

  • MAI VĂN PHẤNMười bài tập mùa xuân

  • Lê Viết Xuân - Hoàng Sĩ Lưu - Võ Văn Luyến - Nguyên Quân - Vũ Thị Khương - Nguyễn Hữu Hồng Minh - Văn Đắc - Nguyễn Thanh Xuân - Minh Quang - Thai Sắc - Võ Quê - Nguyễn Sĩ Cứ - Thanh Tú

  • Email của nhà thơ Đặng Tiến gửi tới Sông Hương: “Thơ Quang Dũng dưới đây nằm trong tờ báo “Xuân 1957”, Nxb Văn Nghệ, Hà Nội 1957. Chính Quang Dũng cũng quên rồi, và không ai sưu tập để đưa vào tuyển tập”. Xin cảm ơn nhà thơ Đặng Tiến đã gửi tới Sông Hương bài thơ “Nhớ những mùa xuân” của Quang Dũng và trân trọng giới thiệu tới bạn đọc nhân dịp đất nước kỷ niệm ngày giải phóng.S.H

  • Có thể nói việc thi sĩ Hữu Loan từ trần lúc 19 giờ ngày 18 - 3 là một bất ngờ đáng tiếc nhất trong làng văn kể từ năm mới này dẫu ông đã ở tuổi 95. Bài thơ Màu tím hoa sim là nỗi đau hơn nửa thế kỷ trước khi người vợ trẻ của ông bị cuốn theo dòng xoáy định mệnh, và hẳn nó còn âm ỉ cho tới giây phút cuối cùng ông chạm tay trần thế.