Chùm thơ Hồng Nhu

15:42 01/06/2023


HỒNG NHU

Ảnh: tư liệu

Xon-nê trứng cá
 
Không còn tìm ra ai để lạ
Rêu xanh um nơi bậu rễ anh ngồi
Cây quá biết chân dung người của đá
Dưới gốc này một phiến gọi mồ côi
 
Và trứng cá vẫn tên cây trứng cá
Lốm đốm cười nhu nhú vậy mà đau
Những liên tưởng ngỡ vu vơ xa lạ
Lại kề bên em xanh biếc nguyên màu

Đường mùa thu hoa trái cũng mùa thu
Ngày dẫu khác vẫn là ngày của tháng
Ai lăm le muốn đổi thay mây nắng
Thì hứng luôn mưa thác dội, cho dù..!
 
Ấy trứng cá thực là cây hay cá
Ngôn từ này ai dám bảo vô tư?

                              1997
 
 
Liên tưởng vui khi xem chương trình nghiêng 23 độ 5
 
Lệch bên phải nghĩa là nghiêng từ trái
Nghĩa là không. Trái đất tự quay tròn
Anh với em kề bên nhau - nói dại
Mặc kệ cho thế giới mất hay còn!
 
Thuở "thượng đế" xếp ngang người mua cá
Trên cao xanh vẫn ngự đấng anh linh
Người vẫn chết cho tình yêu cao cả
Kẻ vẫn khoe hèn hạ rất chân thành
 
Lệch về trái nghĩa là nghiêng từ phải
Nghĩa là yên. Cuộc sống cứ đam mê
Anh còn em biết là còn sợ hãi
Ngày xấu đi ngày tốt lại quay về...

                              Cuối 1996
 
 
Đan Thiềm
(Nhân xem lại kịch "Vũ Như Tô" của Nguyễn Huy Tưởng)

 
Tài sắc không nơi trú ngụ
Đêm nối ngày dài như dải lụa lê thê
Nàng nhướng mắt chín bậc thềm vương phủ
Mảnh trăng xa thăm thẳm chưa về...
 
Ai khóc khi người ta cười
Rùng mình nghe phỡn phè cung điện
Ai thức khi người ta ngủ
Mắt thâm quầng nỗi nhân thế khôn nguôi
 
Vũ Như Tô chàng ở đâu ở đâu
Cửu trùng đài lồng lộng quá
Ánh nắng chùng chình mái đầu
Ngơ ngác như dung nhan người xa lạ.
 
Làm sao nghệ sĩ bạn bầu được với cường quyền
Làm sao cái đẹp an cư cùng hoa độc?
Đắp xây hay phá đốt
Đều làm đau lòng nàng, tội quá Đan Thiềm ôi!
 
Thôi trời đất hãy chứng cho lòng dân
Người xây điện cũng chính người đốt điện
Ngọn lửa này xin là lời nguyện
Soi lương tri máu rỏ lối nhân quần...

                              1997

(TCSH99/05-1997)
 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất