HỒNG NHU
Ảnh: tư liệu
Xon-nê trứng cá
Không còn tìm ra ai để lạ
Rêu xanh um nơi bậu rễ anh ngồi
Cây quá biết chân dung người của đá
Dưới gốc này một phiến gọi mồ côi
Và trứng cá vẫn tên cây trứng cá
Lốm đốm cười nhu nhú vậy mà đau
Những liên tưởng ngỡ vu vơ xa lạ
Lại kề bên em xanh biếc nguyên màu
Đường mùa thu hoa trái cũng mùa thu
Ngày dẫu khác vẫn là ngày của tháng
Ai lăm le muốn đổi thay mây nắng
Thì hứng luôn mưa thác dội, cho dù..!
Ấy trứng cá thực là cây hay cá
Ngôn từ này ai dám bảo vô tư?
1997
Liên tưởng vui khi xem chương trình nghiêng 23 độ 5
Lệch bên phải nghĩa là nghiêng từ trái
Nghĩa là không. Trái đất tự quay tròn
Anh với em kề bên nhau - nói dại
Mặc kệ cho thế giới mất hay còn!
Thuở "thượng đế" xếp ngang người mua cá
Trên cao xanh vẫn ngự đấng anh linh
Người vẫn chết cho tình yêu cao cả
Kẻ vẫn khoe hèn hạ rất chân thành
Lệch về trái nghĩa là nghiêng từ phải
Nghĩa là yên. Cuộc sống cứ đam mê
Anh còn em biết là còn sợ hãi
Ngày xấu đi ngày tốt lại quay về...
Cuối 1996
Đan Thiềm
(Nhân xem lại kịch "Vũ Như Tô" của Nguyễn Huy Tưởng)
Tài sắc không nơi trú ngụ
Đêm nối ngày dài như dải lụa lê thê
Nàng nhướng mắt chín bậc thềm vương phủ
Mảnh trăng xa thăm thẳm chưa về...
Ai khóc khi người ta cười
Rùng mình nghe phỡn phè cung điện
Ai thức khi người ta ngủ
Mắt thâm quầng nỗi nhân thế khôn nguôi
Vũ Như Tô chàng ở đâu ở đâu
Cửu trùng đài lồng lộng quá
Ánh nắng chùng chình mái đầu
Ngơ ngác như dung nhan người xa lạ.
Làm sao nghệ sĩ bạn bầu được với cường quyền
Làm sao cái đẹp an cư cùng hoa độc?
Đắp xây hay phá đốt
Đều làm đau lòng nàng, tội quá Đan Thiềm ôi!
Thôi trời đất hãy chứng cho lòng dân
Người xây điện cũng chính người đốt điện
Ngọn lửa này xin là lời nguyện
Soi lương tri máu rỏ lối nhân quần...
1997
(TCSH99/05-1997)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT