Chùm thơ Hoàng Thị Bích Thuần

11:20 16/03/2010
HOÀNG THỊ BÍCH THUẦNGiấc mơ con chữ

Ảnh: Internet


Cuối cùng chỉ còn lại riêng tôi
Thẫn thờ
Với giấc mơ chiều hoang toác gió
Chút yên bình trôi chảy theo dấu ngày
                        qua không vết vương lại
Phía trước là con đường mờ nhạt niềm tin.

Tôi giẫm lên tuổi thơ mình bước vào những
                        con chữ lao đao bóng.
Không có mẹ cha để bấu víu, chỉ có thế giới
            văn chương muôn hình muôn mặt
Tôi nắm bắt như nắm bắt số phận
Nhắm mắt tưởng tượng ra gương mặt mình.

Ranh giới thực - hư chỉ một giấc mơ cỏn con
Mà xa lắc giữa bốn bề gió là gió
Tôi chưa dứt tuổi hồng hoang đã vội tìm đến đích
Cái đích nhạt mờ, bóng chữ gẫy đôi.
                                                23-12-99


Hoài niệm ngày thu


Xao xác gió đầu thu
Ngọn lửa chiều âm thầm đỏ
Ông ngồi trong ba mươi năm trước
Sau bao năm gồng gánh thuyền chài

Bờ sông lách cách tiếng mái chèo khua nước
Đã mấy thu con gái ông theo chồng
Đã mấy thu con trai ông đi biền biệt
Tháng năm vơi đầy nỗi niềm bên mộ bà xa trông

Ông ngồi nhìn nắng nhạt phía hoàng hôn
Cái nhìn ngân ngấn nước
Khói bếp cay buồn vào ý nghĩ
Đồng đội ông nằm đâu ở biên cương?

Hết một đời chưa hết lam lũ
Hết một đời chưa hết khôn nguôi
Ông chèo về đêm mơ lổn nhổn bước chân
                        hành quân người lính
Nén hương vảng vất những linh hồn

Chỉ mình ông trở về
với tất - cả - nguyên - vẹn
Với nỗi đau lòng âm ỉ dày vò
Trong sự sống đời ông có mồ hôi, nước mắt
                        và máu của đồng đội
Gió vẫn xao xác đầu thu
                                01.01.99


(133/03-2000)




 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương