HOÀNG MAI
Ảnh: internet
Xâu chuỗi hạt
Cho B
Người đàn bà ngồi xâu chuỗi hạt
Kết từng hơi thở vùi chôn nghìn nghìn năm trước đếm từng ngày dài nghìn nghìn năm trước đã lâu không gặp ư?
Tiếng ai gọi giữa mùa đứng gió chỉ nghe con quạ bấu chân trên cành cây chực rớt mà mắt đau đáu nghiêng cả vai người lần hạt tóc buồn
Chuỗi từng nợ ngắn duyên dài luân hồi ngỡ tìm nhau dẫu thật thật dối dối rồi đeo vào cổ dưới mặt trời hạt thủy tinh vùi cùng đền đài đất mục phải vì thế mà trong veo như giọt nước cuối cùng trên mắt nhìn nhau thương nhau chua xót?
Người đàn bà ngồi xâu chuỗi hạt tuột mối xõa tung trên sàn nhà lanh canh lách cách quyện mùi trầm vào tóc mà không giữ nổi một lần tay buông không cầm
Thôi thì truyền kiếp nàng lỡ tay đứt vụn tình duyên nên đàn quạ bay qua bên kia cầu gãy đôi ô thước để mãi mãi không muốn tìm nhau khóc đau thêm mùa trăng khác
Vỡ đôi câu hát người đàn bà mắt không cười không khóc tay đều đều lần hạt miệng không cầu không than vườn ngan ngát hương nhài
Thả chiếc khăn xô trắng đàn cò chiều xuôi dòng
con đò rời bến
sang sông.
.jpg)
Có một vì sao không bao giờ tắt
Rõ ràng là người có đi ngang qua rừng hoa trắng phải không, rõ là một nghìn bước chân đã khất thực kỷ niệm rồi về đấy ngồi xếp tàng kinh kệ
Nếu có một lần em say mà không hề khóc, em hát mà không hề buồn,
em cười mà nước mắt không hề lăn, em cắn chặt môi mà tay che mặt...
Là lúc ấy hoa tường vi đổ bóng dài xuống mặt đường và trưa nay nắng gắt giữa đêm vẫn bóng người đi ngang dẫm lên bóng hoa mất rồi
Đủ trăm ngày em quay lưng lại phía sợi dây buộc dưới cổ chân,
em bảo: “au revoir” mà không nói tiếp “À bientôt” được người phải không vì quay lưng nghĩa là cách xa nhau bốn mươi nghìn phẩy một kilomet...
Tiếng con cú đêm kêu ngoài bìa rừng bảo ngày mai em đừng bước vội cứ đứng yên và ngoảnh lại kia có giọt nắng trên bàn tay đồi mồi da ngọt miết vào em ngón tay đeo nhẫn
Nhưng rừng gọi em hoa nở rồi đẹp lắm lời hẹn xưa kia mùa này và em ước mơ vì linh cảm không bao giờ đến dù chỉ một lần ngồi với nhau uống rượu giữa Mèo Vạc, đã hẹn cùng nhau rồi đưa tất cả vào chiêm bao
Nếu có một lần em mơ đi lạc mà không còn hoảng loạn em gặp ác mộng mà gối không đầm đìa nước mắt em đi ngang đêm mà không gọi tên em ở trên đỉnh núi mà không sợ miệng vực
Thấy chưa em đã quay lưng rồi toan bước mà bức tranh người bảo em tô hỏng nhưng em vẫn tiếp tục vẽ cho riêng mình rồi bỏ xuống nơi chôn nhau
Rõ ràng là người có đi qua rừng hoa trắng và để em ngồi một mình kết váy hoa đào màu hồng hồng tím tím điểm sương hay là nước mắt?
Kia ngoài kia có nắng dù là giữa đêm và em quẹt mũi vào lưng mình, bước tiếp đi, ngoảnh lại đủ rồi..
Nếu em bước thêm một bước về phía trước mặt em nhưng là sau lưng anh thì muốn hôn nhau anh phải vượt qua hai mươi tư phẩy chín nghìn dặm
Ngoài kia nắng giữa đêm hoa tường vi ngẩng mặt lên tìm những vì sao không bao giờ chết...
Có hay không những vì sao không bao giờ chết?
(TCSH414/08-2023)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT