Nghe quạ kêu ở Calcutta Người phu xe ngồi khâu áo Chiếc áo rách từ thủa chưa có cội bồ đề Giữa tiếng quạ kêu Người phu xe chăm chú đường kim mũi chỉ Quên mất mình đang đợi khách Quạ kêu quạ kêu lẫn dàn kèn xe bus inh ỏi Hai viên Xá Lợi lấp lánh trong nhà bảo tàng Thần Tara(1) vặn mình theo nhịp vũ trụ Quạ kêu quạ kêu ở Calcutta Người bán trà sữa mang họ Barua vốn dòng Thích Ca Dòng Thích Ca bị người đời truy sát Người bán trà sữa ngồi xếp bằng rót một vòng trà cho bọn du khách hiếu kỳ Món trà sữa từ thời Đức Phật Quạ kêu quạ kêu lẫn tiếng rùng rùng những toa xe điện vừa chạy vừa long ra Hai bên hè phố Người chờ việc ngồi bẻ ngón tay trong nắng Lòng đường mấp mô đen bóng những viên gạch trăm năm Quạ kêu quạ kêu trưa nắng Chạy túa ra Bày taxi - bọ cánh cứng màu vàng Cả thành phố người xe lúc nhúc Hăng nồng hương liệu nghìn năm Xa lắc rồi Cõi buồn vui hờn giận của chúng mình Cõi lo toan vặt vãnh của chúng mình Anh cầm tay em Buông mình vào cõi khác Giữa tiếng quạ kêu ở Calcutta ----------------- (1) Một nữ thần hộ mệnh của người Tây Tạng Sông Hằng Mặt trời lên sông Hằng Còn lại bóng đêm xác con trâu mộng Những giàn thiêu nổi lửa ven bờ Ánh bình minh trên vòm đá cổ Tràn xuống sông bầy người ngũ sắc Xin nước sông rửa sạch tội tình Lão du - già xát đầy mình tro tử thi vừa nguội Ướp xác phàm bằng hương liệu sắc - không Sông Hằng sông Hằng cho tôi một giọt nước thiêng Một giọt thôi Giọt nào tẩy hết ưu phiền Sông Hằng sông Hằng cho tôi chết giữa dòng để tái sinh làm nhà thơ hay thiền sư lang bạt Mặt trời lên Loé cười hàm răng anh bán cá Suốt buổi sáng anh nhẫn nại đeo bám du thuyền Để bán cho bằng được một giỏ cá tươi Nụ cười sông Hằng Trên mình con cá em phóng sinh Trên chiếc nhẫn ngón tay em đuổi theo làn cá Nụ cười sông Hằng Triệu triệu năm sông nhẫn nại chở Hi Mã Lạp Sơn về xuôi Nước sông đỏ tươi Bao giờ mòn hết núi... Mưa Bangkok Mưa Bangkok nhơm nhớp Mùi sầu riêng Áp lực màng tang một cái chợ vỉa hè Thèm trận mưa Sài Gòn trắng trời trắng đất. Chiều nay Hoàng Cung đóng cửa Cô “gai”(1) gốc Hoa dỗ tôi vào trung tâm mỹ nghệ cắt cổ Anh tuk - tuk(2) mặt đen toét cười chìa tờ rơi đầy hình gái mat-xa béo núc Pát poong Pát poong(3) Nghe như tiếng rao bánh bao ngon Tôi không hiểu nổi Làm sao trên cái đống bầy hầy hai chân tôi đang dính Lại mọc lên những cao ốc tráng lệ kia Lại phóng đi xa lộ trên không vút tới cổng trời Tôi làm sao hiểu nổi Thành - phố - thiên - thần(4) toàn những người bán lẻ niềm vui trần thế Thailand - mỉm - cười(5) Thigh Land - đùi - dài(6) Lớp lớp thếp vàng trên mình Phật nằm Phật đứng Một trăm lẻ tám quả chuông rộn rã lối vào chùa Tôi ngẩn ngơ theo gót chân trần dưới lớp y vàng rực Đi trong bùn đi trong mưa. Mình hành khất gì đây hành khất một niềm tin bên trên lý lẽ? Hành khất nụ cười phi - du - lịch của em? Chỉ còn hơn một giờ bay là về đến Sài Gòn Vẫn không hiểu mình tìm gì ở (nguồn: TCSH số 225 - 11 - 2007)
---------------- (1) Guide: hướng dẫn viên du lịch (2) Xe động cơ ba bánh, phương tiện chở khách phổ thông ở Bangkok (3) Tên khu ăn chơi nổi tiếng nhất Bangkok (4) Bangkok tên tiếng Thái là Krongthep, nghĩa là “Thành phố của các thiên thần” (5) Khẩu hiệu của ngành du lịch Thái Lan (Smiling Thailand) (6) Những người công kích công nghiệp du lịch tình dục của Thái Lan sử dụng cách chơi chữ đồng âm khác nghĩa: Thigh Land, có nghĩa là “Xứ sở của bắp đùi”, phát âm giống Thailand (Xứ sở của người Thái) |
Tải mã QRCode
NGUYỄN CÔNG THẮNG
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT