HỒ THẾ HÀ
Có buổi chiều như chiều nay
Tặng Đỗ Lai Thúy
Có buổi chiều như chiều nay
Bất chợt mưa, bất chợt gió
Hội ngộ bốn con người đầy cá tính
Không ai nói gì ngoài vẻ trầm ngâm.
Café Amazone không hẹn
Đọc Tuyển tập Du Tử Lê không hẹn
Từ phương xa gửi về
Lật trang đầu tiên gặp
Thao thức những lời tự bạch hiện sinh:
“Tôi còn tiếng nói
tôi còn linh hồn
tôi còn dĩ vãng
tôi còn quê hương
tôi còn lịch sử
tôi còn là tôi”
Ai cũng tồn tại như ông
Có điều họ không nói ra
Chỉ có ông tự tình
Cái còn là mình
Giữa bao quan hệ
Cái mình đánh mất mình
Giữa bao quan hệ!
Vậy mà đời người luôn trôi chảy như sông
Trôi xuyên qua thời gian
Xuyên qua ký ức
Xuyên qua giấc mơ
Xuyên qua còn mất
Xuyên qua nước mắt
Và dòng cuối cùng là lời tự thú
“Tôi đi xuyên qua cuộc đời
Thấy như lục bát thôi nôi từng dòng”
Ông trôi theo ông theo sông…
Trôi về tận cuối bềnh bồng hư vô!
Bài không tên
Tặng nhà thơ Thanh Thảo
Bài không tên tôi tặng anh
Là thơ anh từ những ngày
Dấu chân qua trảng cỏ
Dọc miền Trung đến ngút ngàn Nam Bộ
Anh đi như bao bạn anh - người lính.
Đi ngang tàng như hiệp sĩ hành trong trang thơ cổ
Đi cho bát ngát tuổi xanh
Đi cho dãi dầu tuổi trẻ
Đi cho đẫm dấu chân ra chiến trường.
Đi chưa kịp từ giã người thương.
Anh đã từng ngồi chờ cơn mưa rào rất lạ
Chờ như tuổi thơ chờ mẹ đi xa lâu về
Chờ như được nghe tiếng ve kêu vào hạ
Để được thao thức úp mặt vào đêm
Nỗi chờ thành nỗi nhớ không tên!
Bài không tên tôi tặng anh
Đã sống lại trong tôi một tâm hồn tự thức
Tôi thấy anh trẻ trung giữa dạt dào lá cỏ
Cùng bạt ngàn ngọn gió
Anh hiên ngang giữa bốn bề bão tố!
.png)
(TCSH410/04-2023)
Tải mã QRCode
Một khả thể: Tách bóng thế gian ra khỏi sự vật. Trần Quốc Toàn dùng vỏ não múc tháng năm đổ vào cuộc đời mình như một hoài vọng về dòng nước mắt chảy buốt cõi hoang sơ.
LGT: Bắt đầu từ thơ là những hoài thai mơ mộng, Lê Quang Trạng dọ dẫm bước chân mình đi trong đêm “ký ức cứa vào mắt ướt”. Một người sống giữa đồng bằng, hít thở bầy không khí ngọt bùi đồng nội, ăn trái mật trong đêm thả trăng gom bầy tinh tú và theo quang gánh ra tận biên giới của giấc mơ úp mặt. Diễn biến tinh thần của một tác giả trẻ sinh năm 1996 là sự truy vấn trí nhớ, ngõ hầu tìm lại mộc bản chân thật từ những đám cháy ký ức xa xôi, như những dòng thơ gầy cong mà suy tưởng.
Trường Giang (gt)
Trần Duy Trung - Nam Nguyên - Nguyễn Loan - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Phan Đạo - Phan Nam - Nguyên Hào - Nguyễn Nghĩa - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Thanh Hải
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
ĐỖ THÀNH ĐỒNG
Trương Đình Phượng - Hạ Nhiên Thảo - Ngô Hoàng Anh - Nguyễn Tân Dân
PHẠM QUYÊN CHI
“Phím sông Hương ngân lên từ phố núi” - là tiêu đề của báo cáo tổng kết sau đợt sáng tác của Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế ở Đắk Lắk trong những ngày đầu tháng 12/2017 vừa qua của nhà thơ Võ Quê.
THẠCH ĐÀ
Lê Hào - Võ Ngột - Phan Bùi Bảo Thy - Nguyên Quân - Trần Văn Liêm - Triệu Nguyên Phong
Hoàng Thu Phố là bút danh của Nguyễn Minh Ngọc, sinh năm 1985 ở miền núi Yên Bái, hồi hộp gửi đến Tạp chí Sông Hương những dòng thơ ban đầu và đã có duyên.
NGUYỄN HẢI TRIỀU
VŨ TRỌNG QUANG
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
NGUYỄN THỤY VÂN ANH
Tên thật Nguyễn Thị Giáng Vân, sinh năm 1959 tại Nghệ Tĩnh. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn, Đại học tổng hợp Hà Nội, 1980. Đã công tác tại Công trường Thủy điện Hòa Bình, biên tập viên Báo Phụ nữ Hà Nội. Tập thơ đầu tay: Năm tháng lãng quên, Nxb Thanh niên, 1990.
ĐÀO NGỌC CHƯƠNG
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
Lê Ân - Thảo Nguyên - Thy Lan
VŨ THANH HOA