HỒ SĨ BÌNH
Tác phẩm DƯỚI MẶT TRỜI XANH của tác giả Trần Hướng
Dòng sông đá chặn trên nguồn
Tôi nhốt tôi vào bóng
bên cầu đứng lặng
nhốt vào tiếng sóng
những thang âm chìm nổi...
Bầy cá lúi nào gọi hồn mẹ trong mưa lụt
con bống nào đánh thức mùa hạ trong veo trên đá
con cá ngạnh nguồn thương mãi chút măng chua
bát canh chắt chắt con nuốt hạ nguồn
trái dưa tròn những ngày khát bỏng
mẹ nuôi ta ngọt ngào vị giác
Chiếc thuyền đêm nao mẹ bỏ nhà theo cha mịt mờ số phận
nhưng sao mẹ đi mãi không về
quãng sông tím ngắt nơi cù lao vật vờ đứng đợi
Làm chi có mồ hôi trên đá trong mắt người thuở ấy
gió thổi ù ù một đời sông vật vã đá chặn trên nguồn
sông ném lửa lên trời một màu phượng cháy
sông oằn lại tự chảy máu mình duyềnh lên lịch sử những dấu son sử ký
nằm lại những tuổi thanh xuân bên ni bên nớ
dòng hoa đăng ngày hội như lời hẹn em về
mùa bình yên ai thả theo dòng nước những ánh mắt thương yêu
nơi bến cũ mây trắng đùn về nỗi nhớ nôn nao
Sông hát mãi một bài ca mở nước phương Nam
bến giang đầu sa khứ như lửa đốt miền đất dinh trấn
tôi đi tìm sâu trong cát những dấu tích vang vọng
những bước chân của người đi mở đất
tưởng như bình yên nước biếc ngàn lau ủ ấp trường giang
hào khí dậy sóng lưng trời…
Sông xanh mãi để ngày về trắng tóc
con đò nào tôi đứng gọi mẹ ơi
ngọn đèn nào hiu hắt chùng ngư phủ
đi hết một đời luân lạc
e chỉ gặp lại sông thôi...
.jpg)
Ngày em về Bến Ngự
Em chợt đến khóm tường vi bỗng đậm
hương tỏa vào đêm để quên ngày
Đứng nhón chân bên hiên nhà rất vội
phượng đỏ môi đầy luấn quấn cầm tay
Đâu cần đến mây trời cuộn lại
trong mắt em giông tố phủ đầy
Em cất giữ những tình thư lửa ấm
sợ lâu rồi gió cũng heo may
Chẳng còn con đò vẳng khúc đêm tàn Bến Ngự
vườn khuya ai hát biệt dạ hành
Bóng ngựa hồng chênh chao ngày cố xứ
thả ngại ngần con nước vơi đầy
Thương nhau ra cầu nhìn nước chảy
ngồi đợi mùa thu nghe sương lay
Một lần đến rồi đi buổi ấy
vệt rêu mờ biền biệt chân mây
Phố vẫn nhỏ như bàn tay con gái
và xanh xao như hơi thở sang mùa
Chiều rất cũ như ngày xưa rớt lại
nghe giữa lòng hoang vắng chút mơ phai
(TCSH405/11-2022)
Tải mã QRCode
THIÊN DI
Võ Văn Luyến - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyên Như - Nguyễn Thị Liên Tâm
TRẦN XUÂN TRỌNG
Chung Tiến Lực - Nguyễn Văn Thanh - Lê Viết Xuân - Lê Khắc Dinh - Lê Điểm - Trần Thị Tường Vy
“Uống lầm một ánh mắt/ Cơn say theo nửa đời”. Nhắc hai câu thơ này, có khi nhiều thế hệ học đường sẽ khá bất ngờ vì tuổi trẻ của mình đã từng lẩm nhẩm đọc và nhớ trong cõi tương tư tuổi hoa mộng.
NGUYỄN TRỌNG LĨNH
NHẤT MẠT HƯƠNG
NGUYỄN HỒNG
NGUYÊN QUÂN
KIM LOAN
LÊ NGUYỆT
Ngôn từ là một cách thức tiếp cận mọi khả thể của thế giới quan khá hữu hiệu, mà những con người làm công việc thực hành nghệ thuật tĩnh về lĩnh vực điêu khắc, hội họa và âm nhạc như Lê Trọng Nghĩa luôn mong muốn chạm đến từng khoảnh khắc của sự sống, sự tồn tại.
NGÔ MẬU TÌNH
LÊ HẢI KỲ
HUỲNH THỊ QUỲNH NGA
Đông Hà - Võ Ngột - Bùi Việt Phương - Trần Nam Phong - Nguyễn Thị Bội Nhiên - Lưu Xông Pha - Hà Văn Đạt - Trần Quang Phong
NGUYỄN THỊ KIM NHUNG
NGUYỄN KHẮC THẠCH
Có những lúc tưởng chừng mọi ranh giới giữa thơ và con người thơ không còn nữa. Thấy người là thấy thơ và ngược lại. Nhiều khi bị rợn ngợp không chụp bắt kịp những cái bóng trong vũ trụ của thơ và con người thơ ấy. Nhưng rồi vẫn tiếp tục dõi theo để được khám phá tầng tầng lớp lớp ý tưởng, ngôn từ ngồn ngộn chảy tràn ra mỗi giờ mỗi phút mỗi giây. Với những chiếc đồng hồ tan chảy trong bức tranh The Persistence of Memory, Salvador Dali chọn cách nắm bắt thời gian bằng hội họa, còn anh vẽ thời gian bằng thơ, bất tận, đều đặn như từng nhịp thở tích tắc từ trái tim anh vậy.
NGUYỄN ĐỨC BÁ