HẢI ĐIỂU
Ảnh: internet
Đâu ai hỏi
Ngày đã thả những vệt vàng trên cỏ
Những nồng nàn nung đáy mắt khô cong
Ngày tàn chưa sau vệt mây héo úa
Cơn giông lỡ làng
Bến sông kín sỏi
Không ai hỏi đọt măng chỏng chơ trong chiếc gùi bên bãi
Chiếc lá tre bữa đó có theo dòng
Đọt dớn cong hơn dấu hỏi
Cuộn xoắn lòng mình
Những viên sỏi mài nhẵn một đời chưa thỏa
Mài lòng mình chai sạn
Mà chiêm bao còn cộm một nỗi gì?
Chiều cứ thả sợi khói mờ trên mái
Tiếng tỉ tê chim K’cluốc tìm bầy
Ngày tàn chưa sau tiếng chày cùm cụp
Vụn sắn đục ngầu
Vuông bếp chật tro
Không ai hỏi khuôn mặt đen lầm lụi một mình sau chái bếp
Thanh xuân xưa từng mơ ước điều gì
Khói bếp cong hơn ngọn dớn
Nhuộm ám đời người
Những thanh củi nối tiếp nhau
cháy như bao đời đã cháy
Sau rực hồng ai nhớ được than đen?
Màu thiên di
Vẽ chiếc lá rớt ngang chiều quạnh quẽ
Màu ưu tư chạm mắt
Tiếng ngày rơi trong tiếng cuốc lạc bầy
Người hát câu ca của những ngày xưa vắng
Mây buông tuồng
Gió lơi lả
Lạc cả mảnh trăng chiều rơi vụn vỡ đáy sông.
Người vẽ mình với nụ cười nửa giọng
Vui có tròn ngày
Buồn chẳng khuyết đêm
Mà câu hát cớ chi tan trong ngày sâu thẳm
Để rơi xuống góc thềm
Nửa sợi gió đi hoang
Nửa còn lại sợ lạc mình đêm vắng
Rồi tiếng giun kêu ai nhớ ngắn dài?
Người ví mình đã lạc bầy di trú
Màu hoàng hôn mới đỏ sậm góc trời
Chỉ quên mất màu trời chiều quê mẹ
Khói rơm lên nghe mắt rớm màu gì?
Ngày cứ hứa còn bao chiều tái ngộ
Mùa thiên di đâu ai hẹn để về.
.jpg)
(TCSH404/10-2022)
Tải mã QRCode
NGÔ MINH
THANH THẢO
Ngàn Thương - Nguyễn Khoa Như Ý - Công Nam - Nguyễn Thanh Mừng - Nguyễn Văn Thanh - Phan Lệ Dung - Lê Ngã Lễ
HỒNG VINH
Dăm năm cuối của thập niên 90, tác giả Ngọc Khương nổi lên với những tập thơ viết cho thiếu nhi như Bim bim và mướp vàng, Cây đàn và bông hồng (in chung với con gái út Kiều Giang). Dạo đó thơ anh được các nhạc sĩ chú ý, tìm đọc và chắp cánh cho những bài: Em là gió mát, Búp bê cổ tích, tập đàn, Nhà cười thành những ca khúc “đứng” được với thời gian.
NGUYỄN MIÊN THẢO
VI THÙY LINH
ĐÀO DUY ANH
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Nguyễn Trọng Văn - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Giúp - Nguyễn Loan - Nguyên Hào - Vũ Thanh Lịch - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Đạt - Đỗ Thượng Thế
TRẦN ĐÌNH BẢO
TRẦN THIÊN THỊ
Xuân Hoàng - Lưu Quang Vũ - Trần Khắc Tám - Trần Thị Huyền Trang - Văn Lợi
Lê Hòa - Nguyễn Man Kim - Trần Văn Hội - Vũ Thiên Kiều - Thảo Nguyên - Trần Phương Kỳ - Phạm Bá Nhơn - Phạm Thị Phương Thảo - Vĩnh Nguyên - Hoàng Ngọc Quý
HẢI KỲ
Trần Chấn Uy - Hồ Dzếnh - Thiệp Đáng
Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Phan Trung Thành - Đoàn Mạnh Phương - Triệu Nguyên Phong - Ngọc Tuyết - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm
ĐÀO DUY ANH
HỒNG NHU
Nguyễn Đạt - Đoàn Minh Châu - Phùng Tấn Đông - Đinh Cường