HẢI ĐIỂU
Ảnh: internet
Đâu ai hỏi
Ngày đã thả những vệt vàng trên cỏ
Những nồng nàn nung đáy mắt khô cong
Ngày tàn chưa sau vệt mây héo úa
Cơn giông lỡ làng
Bến sông kín sỏi
Không ai hỏi đọt măng chỏng chơ trong chiếc gùi bên bãi
Chiếc lá tre bữa đó có theo dòng
Đọt dớn cong hơn dấu hỏi
Cuộn xoắn lòng mình
Những viên sỏi mài nhẵn một đời chưa thỏa
Mài lòng mình chai sạn
Mà chiêm bao còn cộm một nỗi gì?
Chiều cứ thả sợi khói mờ trên mái
Tiếng tỉ tê chim K’cluốc tìm bầy
Ngày tàn chưa sau tiếng chày cùm cụp
Vụn sắn đục ngầu
Vuông bếp chật tro
Không ai hỏi khuôn mặt đen lầm lụi một mình sau chái bếp
Thanh xuân xưa từng mơ ước điều gì
Khói bếp cong hơn ngọn dớn
Nhuộm ám đời người
Những thanh củi nối tiếp nhau
cháy như bao đời đã cháy
Sau rực hồng ai nhớ được than đen?
Màu thiên di
Vẽ chiếc lá rớt ngang chiều quạnh quẽ
Màu ưu tư chạm mắt
Tiếng ngày rơi trong tiếng cuốc lạc bầy
Người hát câu ca của những ngày xưa vắng
Mây buông tuồng
Gió lơi lả
Lạc cả mảnh trăng chiều rơi vụn vỡ đáy sông.
Người vẽ mình với nụ cười nửa giọng
Vui có tròn ngày
Buồn chẳng khuyết đêm
Mà câu hát cớ chi tan trong ngày sâu thẳm
Để rơi xuống góc thềm
Nửa sợi gió đi hoang
Nửa còn lại sợ lạc mình đêm vắng
Rồi tiếng giun kêu ai nhớ ngắn dài?
Người ví mình đã lạc bầy di trú
Màu hoàng hôn mới đỏ sậm góc trời
Chỉ quên mất màu trời chiều quê mẹ
Khói rơm lên nghe mắt rớm màu gì?
Ngày cứ hứa còn bao chiều tái ngộ
Mùa thiên di đâu ai hẹn để về.
.jpg)
(TCSH404/10-2022)
Tải mã QRCode
TRẦN TỊNH YÊN
TRẦN THỊ HUÊ
PHẠM THỊ NGỌC LIÊN
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyên Hào
Nguyễn Hữu Phú - Lâm Hạ - Lâm Tẻn Cuôi
LÊ VI THỦY
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
Từ những cảm trạng thường nhật đặt trong sự giao cắt với đời sống nay lại được quy đổi thành những cảm thức khá chân thật đặt trong những rung chấn thì thầm của tâm cảm, thế giới trong thơ của Nguyễn Thúy Quỳnh hiện lên với những sức sống động cố hữu của nó.
PHAN VĂN CHƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
TRẦN QUỐC TOÀN
Hồ Tấn Phong - Nguyễn Loan - Hà Nhật - Nguyễn Minh Khiêm - Bạch Diệp - Ngàn Thương - Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Thiền Nghi
Nghiệm về sự chết qua từng nhịp thở mong manh, không dễ ai cũng lặng chừng thấu cảm. Người thơ thấy bóng đêm khi vầng dương rạng rỡ và cái đầu nghiêng hẳn về một giấc mơ.
Tác giả trẻ Đặng Thiên Sơn soi vào tưởng tượng hầu tìm kiếm bản thể khác của đời sống, lặng lẽ như tiếng dế đêm thâu, như ánh sáng đom đóm chiếu xuống tuyền đường ký ức.
Sử Khuất giới thiệu
Nguyễn Hoàng Thọ - Phùng Tấn Đông - Đỗ Quyên - Hà Văn Sỹ
HOÀNG VÂN KHÁNH
HOÀNG THU PHỐ
NGUYỄN TÂN DÂN
NGUYỄN THỊ NAM
Nguyễn Khoa Điềm - Trần Vạn Giã - Huỳnh Minh Tâm - Đinh Thị Như Thúy - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Thụy Anh - Nguyễn Thị Hải - Trần Duy Trung - Từ Nguyễn
NGUYỄN CÔNG THẮNG