Chùm thơ Giáng Vân

16:51 16/10/2008
...Tôi vừa được sống lạiVì trong suốt cuộc đờiTôi đã sống dùkhông biết mình sống...


Những cơn gió thổi

Những cơn gió thổi
Bay tung
những thói quen cũ
Những thói quen cũ
Như chiếc mũ đội trên đầu
Như chiếc kính
 đeo trên mắt
Lời nói dễ nghe
Con đường cũ quen chân
Nỗi buồn cũ trong tim

Những cơn gió thổi
Cuốn ta khỏi ngôi nhà
Trong mê dụ mạnh mẽ của cái chưa biết
Của ngây thơ
Những mặt trời tinh khiết
Trên thảo nguyên vô cùng
Những điệu ca của những nàng du mục

Những cơn gió thổi
Không cuồng điên
Không ma mị

Những cơn gió thổi
Từ đáy khát vọng

Những giấc mơ tôi

Những giấc mơ tôi
Cứ đầy lên
Mỗi ngày mang một mầu sắc khác
Chớp mắt thời gian
Trôi qua và mang đi
 những cảm giác sống
Lâu rồi tôi chỉ có thể nhớ lại.
Những phiên bản
Gợi nhớ thanh xuân
Gợi nhớ những đêm trăng xanh tái
Gợi nhớ dòng nước đen hun hút
Gió sườn đồi vi vút tận đâu
Dường như trong mơ tôi khóc

Chớp mắt thời gian
Vun vút trong thinh không
Khuôn mặt tôi liên tiếp hiện ra
Một ngày mưa có cây cầu vồng
 bảy sắc
Tôi chọn một vẻ ủ dột
Một vẻ vui tươi,
Vẻ này cho tôi, vẻ này cho bạn
Rồi tất thảy biến mất

Những phiên bản sống
Quan trọng hơn sự sống
Quan trọng hơn mọi điều tôi đã nói
Vì trong phút giây này
Tôi vừa được sống lại
Vì trong suốt cuộc đời
Tôi đã sống dù
không biết mình sống

Cuộc bay của linh giác

Trong cuộc chuyện trò không dứt của chúng ta 
Và im lặng
Linh giác đi từ đầu mỗi ngón tay, mỗi sợi tóc
Thoát đi nhẹ như một hơi thở
Nhẹ như linh hồn chúng ta
Những linh hồn gầy guộc và chết mòn
Bởi đời sống ồn ĩ
Đang tươi trở lại như cái cây được thở
Nó bắt đầu chạm vào nỗi phiền muộn của chúng ta
Bằng những cú hích rất nhẹ

Trên cánh đồng phiền muộn
Chúng ta bắt đầu nở hoa…

(nguồn: TCSH số 220 - 06 - 2007)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương