Chùm thơ Dương Thắng

15:19 16/05/2024


DƯƠNG THẮNG

Ảnh: tư liệu SH

Cây hồng đầu tiên

Cây hồng đầu tiên anh trồng tặng em
Nở bằng mưa xuân và niềm ấm áp
Khi đó ta mới về chung một nhà
Em nhìn ban công thầm ước
Giá có một vườn hoa

Lần thứ hai anh trồng nhiều cây hồng trên sân thượng
Lúc bọn trẻ đã thôi quyện hơi em
Anh đếm được có bao nhiêu vết xước
Những bình minh nhặt sương và xới gốc
Trưa nắng đỉnh đầu che phủ niềm xanh
Những buổi chiều dần cạn sắc hương
Em bảo rằng: anh không phải mua hoa
Nhà mình bày chiếc gốm đựng lời chân thật

Lần thứ ba ta chạy đi tìm mặt đất
Khi rễ cây không còn nơi bám víu
Khi chậu mẻ, sứt
Nhà hàng xóm vừa cãi nhau chuyện cơm áo gạo tiền
Thoáng thấy những bông hồng biến mất
Ngực em hồi hộp niềm tin

Lần thứ tư những cây hồng thôi khát
Hoa nhạt hương khi gió mùa về
Ngắt xuống vườn đời nụ mưa lạnh buốt
Im lặng anh tự trách
Cảm thấu em bật khóc
Nám tàn mòn trên sắc nắng lạ quen

Rồi rất nhiều lần cạn với gió sương
Bốn mùa hai ta, cây hồng và sân thượng
Mái nhà làm gương
Cửa sổ làm hướng
Đôi môi em lần theo hồi ức
Ánh mắt anh nhìn về mùa xuân
Ta nhận ra nhau bằng cây hồng đầu tiên
Ru nhịp thở trên đôi tay người vun trồng gối vụ


Bởi tôi còn đó thị thành

Tôi chờ tôi ở cơn mưa
Giữa trời giá rét ngày chưa cạn ngày
Đông thầm nghe gió luồn tay
Thời gian chớm phủ mảy may chuyện lòng

Tôi tìm tôi ở bên song
Tiếng mưa gạn tiếng đục trong bến đời
Ngoài kia người lướt qua người
Chưa từng lắng lại giữa vời vợi nhau

Tôi rằng tôi hỏi ngày sau
Ai đem chuyện cũ làm màu mè thêm
Đã thôi buốt lạnh hiên thềm
Chẳng màng hai tiếng nhân duyên vụng về

 tôi thức với ngủ mê
Tim tôi lạc giữa bộn bề áo cơm
Ai mang mặt nạ đi buôn
Thở dài nén một nỗi buồn riêng tư

Để tôi bước mỏi thực hư
Tìm đâu cho thấy ngày chưa vội vàng
Bao năm lạc mất tên làng
Về thôi chân thật với hàng cau xanh

Bởi tôi còn đó thị thành
Đôi vai quẩy gánh bộ hành qua sông
Thuyền tôi dẫu lạc giữa dòng
Vẫn thao thiết một sóng lòng ru êm

(TCSH422/04-2024)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • L.T.S: Hồng Thế, tên thật Phan Hồng Thế, sinh năm 1948 tại Bố Trạch, Bình Trị Thiên. Anh có thơ in từ năm 1973 trên các báo Văn nghệ Quảng Bình, Văn nghệ Bình Trị Thiên và Tạp chí Sông Hương. Hồng Thế là một tác giả cầm càng gieo hạt đích thực. Thơ anh giàu âm hưởng đồng quê hòa quyện nhuần nhuyễn với chất suy tư phóng khoáng của người lính.

  • Thanh Thảo - Lý Hoài Xuân - Dương Thành Vũ - Tuyết Nga - Lê Minh Quốc - Nguyễn Hữu Quý - Trần Văn Hội - Nguyễn Duy

  • Nguyễn Hồng Vinh - Trần Nhuận Minh - Lê Vi Thủy - Vĩnh Nguyên - Phan Lệ Dung - Từ Nguyễn - Phan Văn Chương - Phùng Sơn - Đào Tấn Trực - Đức Sơn - Ngàn Thương - Nguyễn Loan


  • NGUYỄN HỚI THỌ

  • Trương Kiến Giang - Phan Kỷ Sửu - Nguyễn Trọng Tạo - Kim Liên - Xuân Hoàng - Vĩnh Nguyên

  • Hồ Thế Hà - Đào Duy Anh - Trần Phương Kỳ - Hoàng Lộc - Lê Vũ Trường Giang - Hồng Vinh - Huỳnh Thúy Kiều - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Minh Khiêm

  • TỪ HOÀI TẤN

                Tặng bạn cũ

  • Trong cơn hoang dại bung mình, Hà Duy Phương chợt ngưng mọi giác quan để lắng nghe nỗi kiệt khô của tình yêu sắp sửa. Cái nghiêng mình kỳ diệu này khiến đêm tái sinh bay ngang tháp cổ như một cánh bướm ma rã rời đuối mộng giữa mùa hoang ngốt gió.

  • Ngô Minh - Đỗ Văn Khoái - Tôn Nữ Thu Thủy - Nguyễn Phi Trinh - Văn Lợi - Nguyễn Như Mây - Hồng Thế - Thiệp Đáng

  • Nguyễn Tất Hanh - Phạm Nguyên Tường - Hồng Nhu - Vĩnh Nguyên - Nguyễn Ngọc Phú - Châu Thu Hà - Hoàng Ngọc Quý - Nguyễn Đạt - Đoàn Mạnh Phương - Bạch Diệp - Mai Nam Thắng - Kiều Trung Phương - Từ Nguyễn - Hoàng Lộc - Trần Thị Huyền Trang - Lê Huy Quang - Lê Anh Dũng

  • Vương Kiều - Bùi Phan Thảo - Bảo Cường - Nhất Lâm - Nguyễn Quỳnh Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Tuất - Phan Trung Thành - Mai Văn Phấn - Hoàng Xuân Thảo - Ngô Cang - Phan Lệ Dung - Nguyễn Thiền Nghi - Đỗ Văn Khoái - Ngô Công Tấn - Triệu Nguyên Phong

  • THÁI KIM LAN