ĐÔNG TRIỀU
Ảnh: internet
Buổi sáng trong bốn mét vuông
Có thể ví như những “hạt giống” trong cuộc đua nào bây giờ?
Khi tôi nhìn qua tấm gương buổi sáng phản chiếu sự tuyệt vọng của tạo hóa
đã biến thành than dưới
chân sự sống
Thanh xuân đang nhảy múa trên cành…
Trong bốn mét vuông ấy họ check-in lần lượt đời mình
Họ ngắm trong thước giác quan khác nhau mỗi kiểu một tầm nhìn
Không ánh mắt, không đôi chân, không tiếng nói và cuộc sống lặng thinh
Tất cả dìu nhau trong bốn mét đó
Để check-in…
Ngoài kia mưa nắng vô tình
Tôi thấy đôi lúc chúng ta cuộn mình trong đó
Bát cơm úp giấu đến ôi thiu mà không mang đi xẻ nửa
Lương tri chưa thai nghén được mang bầu
Cho phía sau…
Buổi sáng họ tìm nhau
Góc vắng quán cà phê chừng ấy
Thanh xuân những câu chuyện dài mê mải
Sắp nhau hoán vị mỗi ô hình
Đẹp vì lời nguyền trong mỗi đức tin!
Tôi vẫn ngồi lặng thinh
Nhìn nắng đã tan trên đầu thành chảo lửa
Cơ hồ như ngày mai không gặp nữa
Họ dúi tay nhau loại thuốc chữa linh hồn…
D’ran chiều mưa
Những giọt nắng như xác chết đã co lạnh trên chiếc áo phông trong ô cửa
Đồi chè tái đi sau màn mưa ngếch thềm buồn
Em có vội đến mấy cũng chẳng giữ được cuộc tình theo gió cuốn
Chiều đóng cửa lúc 3 giờ
Chiều mưa reo gối chăn…
Chuyến xe mò về như kẻ trộm lạ đến D’ran(*)
Đôi mắt quét hàng hiên tìm bàn tay vẫy gọi
Hôm qua còn cời lên tiếng hát của vài chiếc áo lắc lư tình đời đã bạc
Tiếng hú cuối chiều vừa buông gió xa bay…
Ánh mắt quá gầy vừa neo trên áng mây
Mưa xóa cả đường về trao ước hẹn
Em vẫn nép bên ô cửa trong ngôi nhà còn thơm mùi gỗ thông ướp mật
Dù bức tranh buồn còn đâu đó tơ duyên
Anh ở lại đây những mùa mưa lá bay
Những con vít dằng day cuối cùng cũng rời khuôn ván cửa
Chiều tối nhìn về phía đồi thông có ngôi nhà ôm ánh lửa
Chợt nhớ em đi mùa mưa ấy quá ư dài...
Thị trấn loanh quanh buổi sáng ngồi chờ nắng mai
Ba, bốn gương mặt cũ sờ quanh mép bàn mòn vân gỗ
Những tách trà trên tay ấm lên do thân nhiệt truyền vào
Dy ngắm về phía đồi cao, Tuyên rịt đôi mắt cuối con đường ngày xưa
Thúy đến, anh đã thấy trong tách trà sóng sánh giọt vàng phai…
Xe rời thị trấn rồi sẽ đi những chuyến dài
Anh vói nhìn theo đường xa phố nhỏ
Chiều mưa ném về nhau hàng trăm dấu hỏi
Vẫn biết em có lúc sẽ buồn hơn buổi nói chia tay !…
---------------
(*) D’ran: tên thị trấn của H.Đơn Dương - tỉnh Lâm Đồng
(TCSH375/05-2020)
Tải mã QRCode
TRẦN HẠ VI
Bạn đọc hẳn sẽ đặt nhiều dấu hỏi phía sau câu thơ “Là trở về thăm một chuyến sắp đi xa”. Như là sự trở về
nơi hoang vu cõi lòng “thả lên vòm trời đêm một nắm lung linh”, tác giả Nguyễn Thanh Hải đã thử tưởng đến cuộc trùng phùng với vĩnh cửu.
TRẦN HUY MINH PHƯƠNG
ĐINH PHƯƠNG
Vũ Dy - Khaly Chàm - Đặng Văn Sử - Phan Nam - Trần Văn Lợi - Hồng Chinh - Lâm Bằng - Np Phan - Nguyên Chương - Đỗ Thị Nhạn
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
TRẦN VĂN THIÊN
TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG
NGUYỄN THỤY VÂN ANH
LÊ THÀNH NGHỊ
NGUYỄN CHÍ NGOAN
Châu Thu Hà - Phan Duy - Hoàng Thụy Anh - Mai Văn Hoan - Nguyen Su Tu - Ngưng Thu - Võ Ngột
PHẠM VĂN VŨ
TRẦN QUỐC TOÀN
NGUYỄN MINH KHIÊM
NGUYỄN HƯNG HẢI
LGT: Khánh Linh là bút hiệu dành cho thơ của Trần Thị Huê (sinh 1970 ở Quảng Ninh, Quảng Bình), tác giả của 3 tập thơ đã xuất bản: Giấc mơ nhật thực (2012, giải thưởng Lưu Trọng Lư năm 2017), Giữa tro và cõi sống (2014), Mặt trời đến lớp (thơ thiếu nhi, 2017).
Đỗ Tấn Đạt - Nguyễn Hoàng Thọ - Hoa Nguyên - Trần Đức Tín - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Thanh - Mai Diệp Văn - Lưu Xông Pha
Đinh Hạ - Vũ Tư
NGUYỄN TRỌNG TẠO